Tô Bằng nghe xong lời của Thi Thanh, khẽ cười một tiếng, nói:
"Nếu lời ngươi nói là thật, vậy không thể không lưu ngươi lại thêm một thời gian nữa, có điều ngươi không nên xuất hiện nhiều. sẽ khiến ta khó chịu, tạm thời phong ấn ngươi trong ngọc bội vậy."
"Tạ ơn chủ thượng... Tạ ơn chủ thượng không giết!"
Thi Thanh cơ hồ như bật khóc, ở trong không gian ngọc bội không ngừng quỳ lạy dập đầu.
Tô Bằng sử dụng một chút linh lực không gian, khiến Thi Thanh bị giam hãm ở bên trong, không thể ra.
Làm xong hết thảy, Tô Bằng mới bắt đầu cẩn thận tiêu hóa tin tức lấy được vừa rồi.
"Thi Thanh nói, quyền pháp của hắn là học được từ trên một miếng sắt?Theo miêu tả của hắn, miếng sắt kia cùng mình miếng sắt mình dùng để luyện Phong Vân Nhất Đao là cùng một loại, trước kia nhị sư huynh đã nói qua, hình như nó gọi là Tứ Nguyên Hắc Thiết lệnh?"
Trong lòng Tô Bằng thầm nghĩ, có điều hắn cũng không sốt ruột, Thi Thanh nói vật kia nằm trong kho bí mật của ngân hàng tư nhân Trung Châu, bản thân bây giờ cũng không gấp gáp đi Trung Châu làm gì, đến lúc đó có cơ hội lại đi cũng không sao.
Mà ngay lúc này, Tô Bằng chợt nghe sau lưng có người gọi mình, quay đầu lại thì thấy vẻ mặt tươi cười đê tiện của Phong Thiếu Vũ đang tiến đến gần mình.
"Đại thổ hào! Hôm nay lại tới nữa?"
Phong Thiếu Vũ chào hỏi Tô Bằng, xưng hô chẳng ra gì cả.
Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250163/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.