Tô Bằng nhìn bảng đường tiếng Anh, dẫn bọn người Lý Mục, đi đến một trạm xe buýt ở bến cảng.
Nơi này mặc dù là Sydney, nhưng vẫn cách nội thành một khoảng cách nhất định, cần ngồi xe buýt mới đi đến được.
Có điều, Sydney là một bến cảng hiện đại, hệ thống giao thông công cộng không tồi, bởi vì thường xuyên có thuyền đến vào ban đêm, cho nên nơi này luôn có xe buýt vào ban đêm.
Đám người Tô Bằng cũng đợi được một chiếc xe buýt.
Tô Bằng rút một tờ đô la mệnh giá lớn trên người ra, trực tiếp đưa cho lái xe.
Trên xe buýt cũng không có những người khác, lái xe lại là một người da trắng trung niên, nhìn bọn người Tô Bằng, dùng tiếng Anh hỏi:
“Mới xuống thuyền à?”
“Phải, thủy thủ.”
Tô Bằng nói, mặc dù trên người bọn người Lý Mục đều là trang sức hàng hiệu, nhưng mà dù sao hơn mười ngày cũng không tắm rửa, bây giờ nhìn qua cũng hết sức bình thường.
“Nhìn bộ dạng thu nhập không tồi nhỉ, ta vốn muốn để cho con trai ta đi làm thủy thủ, nhưng nó lại luôn không đồng ý.”
Lái xe nói một tiếng, hắn giống như nhìn ra điều gì đó, nhưng cũng không vạch trần, ánh mắt chỉ hơi lóe lên.
Tô Bằng nhìn dáng vẻ, lại rút một tờ đô la trên người ra, lái xe lúc này mới nhận lấy, sau đó nói:
“Chuẩn bị xuất phát.”
Xe buýt khởi động, đi thẳng vào trong nội thành Sydney.
Thấy xe bắt đầu chạy, Tô Bằng thở phào nhẹ nhõm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250121/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.