“Thiếu niên thanh xuân hơn hai mươi tuổi, bị Đại Không tự các ngươi giam lỏng, sáu mươi năm sau mới có thể ra ngoài, đến lúc đó đã là cụ già bảy tám mươi tuổi, một tiếng giam lỏng, còn phải chịu phế bỏ võ công, cả đời người, còn ý nghĩ gì nữa.”
Tô Bằng cười lạnh, nhìn Thích Duy Tín nói.
Thích Duy Tín mặt không biểu tình, nói:
“Người đời ngu ngốc, không biết hồng trần chẳng qua ảo ảnh trong mộng, thân thể cũng chỉ là một túi da, có cái gì có thể quyến luyến, Tô thí chủ tu hành ở Đại Không tự ta, mặc dù khả năng võ công không thể tu luyện thêm nữa, nhưng lại có cơ hội rất lớn lĩnh ngộ chân lý Phật hiệu, cũng là một cơ duyên lớn.”
“Hừ! Nói thật dễ nghe! Nếu hồng trần là ảo ảnh trong mộng, thân thể chỉ là túi da, ngươi tại sao vẫn còn ở trong ảo ảnh trong mộng? Còn không vứt bỏ túi da của ngươi? Nếu nói như vậy, người Đại Không tự các ngươi, còn ra giang hồ làm gì, cả đám trực tiếp rúc vào trong tự chờ chết già là được rồi!”
Tô Bằng cười lạnh, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo, nói với Thích Duy Tín.
“A di đà phật, thí chủ u mê không tỉnh ngộ, thì đừng trách tiểu tăng, tiểu tăng phải hàng va vệ đạo, nếu lỡ như xuống tay quá nặng, cũng chỉ có thể trách thí chủ vận mệnh đã như vậy.”
Thích Duy Tín lần nữa niệm một tiếng Phật hiệu, nói với Tô Bằng.
“Hừ... Phạm Thanh Âm, ngươi cũng cũng nghĩ như vậy sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250111/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.