Tiêu Như Yên quét mắt nhìn người này, thản nhiên nói:
“Lần này tới, không phải để nghe ngươi khen ngợi, lần này, ta dẫn theo khách quý tới nơi này, ba vị anh hùng này đã giúp đỡ hội Phong Dương ta giành được quyền kinh doanh hầm mỏ ngọc thạch, ngươi mau chóng sắp xếp chỗ ở, để ba vị anh hùng nghỉ ngơi.”
“Ồ vâng! Chẳng trách ta vừa liếc nhìn, đã cảm thấy ba vị anh hùng oai hùng như thế, hóa ra là như vậy, mau mời vào, mời ba vị đi theo ta, ta sẽ nhanh chóng sắp xếp cho ba vị ở Phong Hoa viên.”
Quản sự y phục gấm vóc này nói xong còn mỉm cười với Tiêu Như Yên, sau đó liền đi trước dẫn đường.
Tô Bằng cùng Đường Huyền Chi, dẫn theo đồng thi, sắc mặt không thay đổi đi vào, Tiêu Như Yên vừa đi, vừa thấp giọng giải thích cho hai người Tô Bằng và Đường Huyền Chi, nói:
“Người này chính là quản sự trung cấp của sòng bạc này, quản sự trong sòng bạc, còn có bọn người chia bài, đều là quản sự cao nhất do mấy vị trưởng lão bổ nhiệm tự mình phụ trách tuyển dụng, ngược lại không phải bên phía hội Phong Dương chúng ta, nhưng những quản sự trung cấp này, lại muốn dựa dẫm chúng ta, cũng không dám đắc tội chúng ta, quản sự cao cấp, đều là cao thủ được mời từ bên ngoài về, so với hắn thì cao cường hơn nhiều.”
Tô Bằng khẽ gật đầu, quản sự trung cấp này, giống như là tầng lớp trung bình từng gặp qua trong công ty cũ, thu nhập địa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250085/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.