Tô Bằng cưỡi ngựa Hoàng Phiêu, đi suốt một đêm, rốt cuộc sau khi trời sáng, lúc gần mười một giờ trong trò chơi, tìm đến một trấn nhỏ.
Trấn này, so với cái thôn mình gặp trước đây sầm uất hơn rất nhiều.
Tô Bằng từ hướng giáp ranh của Tô Cống đến, con đường này bởi vì phần lớn là rừng núi, dân cư thưa thớt, nhưng hiện tại đến nơi này, đã gần kề với địa phận trung tâm Cống Châu, càng đi về phía châu quận, người lại càng đông đúc.
Vào trong trấn nhỏ, Tô Bằng tìm một khách điếm, giao ngựa cho tiểu nhị chăm sóc, còn mình đến đại sảnh lầu một dùng cơm.
Trong phòng ăn lầu một, đã có không ít người, chỉ là người giang hồ không nhiều lắm, phần lớn là một vài khách thương nhân, những người kia thấy khách giang hồ như Tô Bằng bụi đường mệt mỏi, tiếng nói chuyện cũng nhỏ đi dần.
“Nơi Cống Châu này không phải nói dân phong rất đáng sợ sao? Tại sao nhìn thấy một khách giang hồ bình thường lại phản ứng dữ dội như vậy?”
Tô Bằng thầm nghĩ trong lòng, có điều cũng chỉ là suy nghĩ một chút thôi, bèn quẳng suy nghĩ này ra khỏi đầu, quát lớn một tiếng, bảo tiểu nhị dọn lên một vài món ăn.
Không bao lâu, tiểu nhị bưng lên một bàn thức ăn, Tô Bằng liếc nhìn, là canh thịt dê, bánh bao kẹp thịt, Tô Bằng cũng có chút đói bụng, mồm miệng ngấu nghiến nuốt thức ăn, xem chừng vẫn còn chưa đủ, lại bảo tiểu nhị dọn lên thêm một bát mì rưới dầu cay.
Nhấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250052/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.