Đến lúc Tô Bằng kiểm tra hành lý, Tô Bằng mở túi du lịch ra, lộ ra bốn máy chủ bên trong.
“Cũng là gối bảo vệ sức khỏe sao?”
Nữ kiểm sát viên nhìn Tô Bằng, hỏi hắn.
“Phải, ta thích đồ vật có nét cổ xưa một chút.”
Tô Bằng khẽ gật đầu, nữ kiểm sát viên kia quan sát Tô Bằng, lại kiểm tra một vài thứ đồ khác của hắn, bèn cho hắn qua.
Bởi vì Tô Bằng là người cuối cùng ngoại trừ người dẫn đầu làm nhiệm vụ phó đoàn trưởng của đoàn vượt biên này, cho nên người phía trước cũng không chú ý đến máy chủ của Tô Bằng, Tô Bằng cầm túi du lịch, tiến đến làm thủ tục.
...
Thời gian máy bay bay từ Nam Tế đến Băng Cốc cũng không dài, đại khái ba giờ đồng hồ, máy bay đã đáp xuống phi trường quốc tế Băng Cốc.
Bọn người Tô Bằng xuống máy bay, sau khi trải qua kiểm tra, người dẫn đầu đợi ở ngoài phi trường.
Qua không bao lâu, lại có một chiếc xe buýt chạy đến, nhưng có vẻ như khá cũ kỹ, chiếc xe buýt này chở bọn người Tô Bằng, đi về hướng thành phố Băng Cốc.
Hơn năm mươi phút đồng hồ sau, bọn người Tô Bằng đi tới một nơi giống như nhà xưởng.
“Xuống xe đi, hai ngày này không ở khách sạn, để an toàn cho nên phải ở trong ký túc xá của nhà xưởng này, các ngươi cũng không được đi đâu lung tung, chỉ được hoạt động gần đây, đợi hai ngày sau, có người đưa tới hộ chiếu mới, mấy ngày này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3250023/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.