Trường kiếm trên tay Cổ Kiếm, xẹt qua một đường quỹ đạo, trong quỹ đạo khi hắn xuất kiếm, vô số tàn ảnh trường kiếm bám sát lập lòe, khiến người khác không biết cái đó mới là trường kiếm chân chính, cái nào mới là tàn ảnh.
Tô Bằng lập tức cảm giác áp lực lớn dần, Bán Thức Kiếm Pháp của mình, cũng không cảm giác được kiếm trong tay Cổ Kiếm đâu mới là trường kiếm chân chính, chỉ có thể dựa vào cảm giác phòng ngự, đồng thời, Cổ Kiếm ỷ vào thân thể của mình giống như đúc bằng sắt, không sợ Vô Phong kiếm của Tô Bằng, cứ thế xông thẳng đến sát bên người Tô Bằng, một bên thi triển trường kiếm mang theo tàn ảnh chém tới Tô Bằng, tay trái đồng thời tung trảo, chộp lấy Tô Bằng, cùng một chiêu vừa rồi đánh trúng Lý Trí thành viên tổ Long Nha kia.
Dưới sự công kích đồng thời của đối phương, Tô Bằng cảm giác áp lực đột nhiên tăng lớn, nhưng Bán Thức Kiếm Pháp, chính là áp lực kẻ địch mang lại càng lớn, càng có thể kích phát được tiềm lực kiếm pháp, giờ khắc này, tinh thần Tô Bằng vô cùng chăm chú, áp lực khổng lồ, không ngờ khiến cho Tô Bằng thi triển ra ngụy tất sát, trong lòng nháy mắt xoẹt qua một tia sáng tỏ, xuất kiếm đâm thẳng vào trong trùng trùng kiếm ảnh của Cổ Kiếm, đồng thời tay trái cũng thi triển một quyền, nghênh đón một trảo kia của Cổ Kiếm.
Trường kiếm của Tô Bằng, giống như bình thản đâm ra, lại giống như cực kỳ trùng hợp, vừa vặn đâm trúng một kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tu-vong-luan-hoi/3249962/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.