Đông Nghi mỉm cười nhìn K đang ngồi đối diện trước mặt của mình: “Vết thương ở tay cô đã khỏe hẳn chưa?”
“Khỏe hẳn rồi!”-K đáp.
Đông Nghi khẽ cười lần nữa: “Cô kiệm lời thật đấy, nhưng tôi bắt đầu thích cô rồi. Ân tình cứu mạng lần trước tôi sẽ báo đáp...”
“Không cần đâu, tôi nợ L một ân tình lớn, anh ấy muốn tôi bảo vệ cô tôi sẽ làm.”
“Mối quan hệ của hai người làm tôi tò mò đấy.”-đôi mắt Đông Nghi điểm lên tia thích thú xen lẫn nỗi hiếu kỳ, nhưng cô cũng không ép buộc K phải nói ra với mình: “Dù sao cũng nhờ L tôi mới tìm được một người ưu tú như cô đây bảo vệ, tôi rất yên tâm về chuyên môn của K.”
K đứng dậy, trang phục của cô đơn giản vẫn một màu đen gọn gàng ôm sát cơ thể, giọng nói trầm ấm thốt: “Không còn gì tôi sẽ ra ngoài làm việc.”
Đông Nghi cũng theo K đứng dậy đi đến ghế trên bàn làm việc của mình ngồi xuống: “K là người bảo vệ tôi, cô cứ ở đây cùng tôi không cần ra bên ngoài.”
K hiểu ý đi ra sau lưng Đông Nghi đứng, cô giữ khoảng cách nhất định để không làm phiền đến cô ấy.
Bàn tay vừa mới cầm sấp hồ sơ mở ra đã khép lại, Đông Nghi không nhìn về phía K, cô vẫn còn ái ngại chuyện đã đuổi việc cô ấy lần trước, nhưng cũng không thể trách cô được, ai bảo K thông đồng với L cho anh ta làm càn với cô chứ.
“Còn chuyện gì sao?”-nhận thấy nét suy tư đắn đo từ người ngồi trên bàn, K
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tinh-ai-va-quyen-luc-h/208254/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.