*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(*Chương này có sử dụng cụm “ngọa hổ tàng long”, để chỉ thứ gì đó có khả năng lớn (hoặc nguy hiểm lớn) đang tiềm tàng, sẵn sàng bộc lộ ra bất cứ khi nào, như con hổ nằm trong bụi rậm, con rồng đang ẩn mình chờ thời cơ.)
Sứ giả bích nhìn con hải quái khổng lồ trên sa bàn của Phong Mặc.
Hình dạng của quái thú này rất kỳ lạ. Phần đầu nó khá giống cá sấu, đỉnh đầu mọc sừng hươu, hai chi trước vừa to vừa ngắn, nửa người dưới lại có hơn mười xúc tu như bạch tuộc, phần đuôi xúc tu hình như còn giấu vũ khí bén nhọn nào đó, thêm nửa con mắt hé lộ từ điểm nối giữa các tua.
Trong tình huống này, người bình thường chẳng ai dám đặt thứ kinh khủng như vậy xuống sa bàn.
Có điều Phong Mặc không phải người bình thường.
Sứ giả bích híp mắt ghé sát bên Phong Mặc, nhả từng chữ: “Thế này á? Ngươi chắc chưa?”
Tất cả mọi người trong phòng đều cảm nhận được sự hưng phấn của Sứ giả bích, nó đang rất vui.
“Hừm… Chờ tí đã, vẫn chưa xong.”
Bị Sứ giả bích hỏi dồn, Phong Mặc có vẻ hối hận, lại đi tới kệ tủ chọn thêm một mô hình.
Đó là một mô hình người, giới tính nữ. Cô ta mặc trang phục pháp sư, tay cầm một cây trượng khảm đầy đá quý vàng lóng lánh, trước ngực có một cuốn sách ma pháp bay lơ lửng, là một nhân vật huyễn tưởng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-tan-the/618191/quyen-5-chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.