"Tớ không thấy gì hết."
Quách Quả nhìn chằm chằm đến mức khô cả hai mắt, lắc đầu: "Trong mắt tớ thì đây chỉ là cánh cửa gỗ bình thường thôi."
Vừa không thấy bàn tay cấu số 13 cũng không thấy bóng dáng quỷ.
Đường Tâm Quyết đặt tay lên ván cửa, cảm giác lạnh buốt truyền lên tay cô, một tia lạnh lẽo xua không tan... Nhưng cũng chỉ có thế. Tinh thần lực của cô không thể xâm nhập qua lớp cửa, cứ như có thứ gì đó đang ngăn cản cô thăm dò.
"Hiện giờ chưa có chứng cứ cụ thể, chúng ta không thể chắc chắn rằng sau cửa có quỷ, có thể là trò đùa dai của đám kia, cái đám "Người" giả làm quản lý kí túc xá lúc trước ấy."
Số 7 khoanh tay đứng ở một chỗ khác trên hành lang, ánh mắt sắc bén dán lên lưng số 13 khiến cô ấy không nhịn được hơi rúm người lại.
Vài giây sau, số 7 dời mắt đi, lạnh lùng bổ sung: "Quỷ quái luôn luôn cho rằng chúng ta là con mồi, việc gì chúng nó cũng có thể làm được. Nếu năng lực của chúng ta chưa đủ để đối đầu thì không nên đến gần bất cứ chỗ nào có khả năng là hang ổ của bọn chúng. Đều là người đã từng qua bài kiểm tra, còn không tự biết nữa thì đúng là tự tìm đường chết."
Mặt số 13 trắng bệch như tờ giấy.
Kha Kha chậc chậc: "Không ngờ còn có người nói chuyện thèm đòn hơn tôi nữa. Tôi còn tưởng rằng mình là người khiến người khác ghét nhất nữa cơ."
A Niệm nhẹ túm tay áo cô ấy: "Cậu đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-sinh-ton-trong-phong-ngu-nu-sinh/312056/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.