Phòng 917.
Tiếng hét thảm thiết vang vọng mãi không tan, tiếng hét xuất phát từ hai nữ sinh đang run lẩy bẩy cuối phòng.
Âu Nhược Phỉ chỉ lên giường mình hét toáng lên, A Niệm bị cô ấy dọa giật mình cũng hét theo, hai tiếng hét cao vút khiến cả căn phòng hơi rung lên.
"Đừng hét nữa! Xảy ra chuyện gì?" Người đến đầu tiên là Kha Kha giường số 3.
Âu Nhược Phỉ run rẩy suýt thì ngã quỵ, lắp bắp nói: "Cô... Cô ấy... Tôi... Giường của tôi! Máu!"
Cô ấy run rẩy chỉ và tấm ga giường đỏ thẫm.
A Niệm cũng vội vàng gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, tớ đã bảo trên giường có máu mà các cậu không tin!"
Cô ấy không hề nói dối, lúc đầu vết máu trên giường cô ấy chỉ có một chút, đúng là không rõ ràng lắm. Nhưng bây giờ cả hai cái giường đều nhuốm màu đỏ tươi bắt mắt, muốn không thấy cũng không được.
Kha Kha tách hai người họ ra bước qua, đưa tay sờ sờ ga giường, lạnh lùng nói: "Hai người ngốc hả? Đây không phải máu, đây là tương cà."
A Niệm tức giận: "Cậu lừa tớ, tớ có phải trẻ con đâu!"
Âu Nhược Phỉ cũng không tin, thậm chí cô ấy còn cảm thấy Kha Kha có thành kiến với mình nên mới nói thế, giọng nói có đôi phần nức nở: "Đây rõ ràng là máu mà, cô không thể... Ááá cô kéo tôi làm gì?"
Âu Nhược Phỉ bị Kha Kha kéo đi, chân quẫy đạp bình bịch như gà con, chỉ tiếc sức mạnh cách nhau quá xa, không phản kháng được, lại còn bị xách lên giường, bị bắt duỗi tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-sinh-ton-trong-phong-ngu-nu-sinh/312053/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.