Sau khi rời khỏi biệt thự riêng của Hoắc Lãng Triết, Triệu Uyển Dư tự mình gọi xe tới công ty. Cô không muốn lệ thuộc quá nhiều vào anh, bởi lẽ cô biết con người của anh….
Hoắc Lãng Triết quá nguy hiểm! Cho dù kinh nghiệm luật sư của cô có dày dặn tới đâu, có thế nắm bắt được suy nghĩ của đối phương như thế nào thì với Hoắc Lãng Triết lại là một ngoại lệ. Cô chưa từng đoán được tâm tư của anh, anh tựa như vũng đầm lầy, cô sợ một khi đã lún sâu sẽ không cách nào thoát ra được….
Cả ngày ở công ty, công việc quả thực rất nhiều….
Suốt cả buổi chiều, Triệu Uyển Dư bận rộn tới mức giờ ăn trưa cũng phải lùi lại mấy tiếng đồng hồ. Lúc ngồi xuống bên chiếc bàn trong nhà hàng, cô chỉ cảm thấy khung xương cơ hồ sắp tan ra từng mảnh.
“Triệu luật sư, đây là cà phê của chị!” Trợ lý Tô Hà chủ động mang một ly cà phê nóng hổi còn bốc khói nghi ngút đặt xuống trước mặt Triệu Uyển Dư. Cô gái này thực sự là một người thông minh và nhanh nhẹn. Mọi sở thích của Triệu Uyển Dư đều được cô ghi nhớ tường tận. Mỗi ngày, khi Triệu Uyển Dư bước vào phòng làm việc, Tô Hà đều mang một tách cà phê hảo hạng tới cho cô.
“Cô chỉ ăn cái này sao?” Triệu Uyển Dư uống một ngụm cà phê, nhìn về Tô Hà đang cầm một phần bánh bao đặt bên cạnh, cười khẽ.
Tô Hà liền gật đầu, “Triệu luật sư không phải cũng ăn trưa muộn mất ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-nguy-hiem-xin-dung-lun-sau/2946307/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.