Lúc này, Hoắc Lãng Triết đang suy tư đứng bên cửa sổ sát đất, nghe thấy tiếng huyên náo phía sau liền quay đầu lại, vừa vặn nhìn thẳng vào đôi mắt có chút sưng đỏ của Triệu Uyển Dư.
Hoắc Lãng Triết khẽ cau may, trong lòng bỗng trào dâng một cảm giác không vui. Rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sắc mặt lại nhợt nhạt như thế kia? Hôm nay anh không bảo cô tới, vậy tại sao không trở về biệt thự nghỉ ngơi? Hay Ôn Húc Nhiên bắt cô ở lại tăng ca?
Nghĩ tới đây, sắc mặt của Hoắc Lãng Triết càng thêm lạnh cứng.
Trợ lý Tư thấy sắc mặt của anh có chút khó coi, cảm giác trên đầu như có đám mây đen giăng kín, vội vàng lên tiếng, “Hoắc tổng, tôi đã cố cản luật sư Triệu….”
“Cậu ra ngoài làm việc đi!” Hoắc Lãng Triết trầm giọng nói.
“Vâng.” Trợ lý tư chỉ cảm thấy như vừa thoát khỏi địa ngục trần gian, vội vàng rời khỏi phòng làm việc của Hoắc Lãng Triết.
Triệu Uyển Dư nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt cơ hồ muốn bốc lửa.
Mà Hoắc Lãng Triết cũng bị suy nghĩ vừa rồi ảnh hưởng, bởi vậy khi trợ lý Tư vừa ra ngoài, anh liền bước nhanh lên phía trước, đưa tay kéo cô về phía mình, cất tiếng hỏi, “Em vừa ở lại tăng ca sao?”
So với thái độ đối với Giai Kỳ lúc nãy, bộ dạng của Hoắc Lãng Triết hiện giờ là dáng vẻ ghen tuông điển hình.
Triệu Uyển Dư giận đến đỏ mặt. Cái tên xấu xa này quả nhiên giỏi giả bộ. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-nguy-hiem-xin-dung-lun-sau/2946297/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.