Con đường Ôn Húc Nhiên lái xe đưa cô về ngày hôm nay, so với trước đây là hai con đường hoàn toàn khác nhau. Suốt dọc đường về, Triệu Uyển Dư đã dần khôi phục lại bình tĩnh. Chỉ là khi đến nơi, Ôn Húc Nhiên dừng xe xong liền quay sang nhìn cô, hỏi một câu vô cùng nghiêm túc: “Uyển Dư, em mới chuyện nhà sao? Khi nào, sao không nói cho anh biết.”
Triệu Uyển Dư có chút chột dạ. Bởi lẽ chuyện cô ở cùng Hoắc Lãng Triết đến giờ Ôn Húc Nhiên vẫn chưa biết. Rõ ràng giữa cô và Hoắc Lãng Triết chẳng có mối quan hệ gì, vậy sẽ như thế nào khi để người khác biết chuyện cô và anh ta ở chung một chỗ đây?
Ánh mắt Triệu Uyển Dư có chút dao động, cô nhìn vào gương mặt đầy ân cần của Ôn Húc Nhiên, khẽ nở nụ cười. “Cũng mới thôi, Húc Nhiên, anh yên tâm, tôi có thể tự lo tốt cho bản thân mà.”
Ôn Húc Nhiên thở dài một tiếng, anh nắm lấy hai tay cô, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, “Uyển Dư, thật lòng mà nói, hôm nay thấy em như vậy anh rất đau lòng. Anh không biết đã có chuyện gì xảy ra với em nhưng nếu như em thật sự coi anh là bạn, là tri kỷ của em, vậy đừng ngại đem tâm sự của mình nói cho anh biết. Anh vẫn luôn ở đây, lắng nghe, chia sẻ với em.”
Những lời của Ôn Húc Nhiên giống như dòng nước ấm áp, âm thầm thấm vào trái tim cô.
“Cảm ơn anh, Húc Nhiên.” Giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-nguy-hiem-xin-dung-lun-sau/2946291/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.