Tại bệnh viện tư, bên ngoài cửa sổ, từng giọt mưa tí tách rơi, không khí có chút se lạnh.
“Chính Nguyên, sao rồi?”
Khi Đường Chính Nguyên khoác blu trắng từ phòng bệnh bước ra, Hoắc Lãng Triết liền bước vội lên trước, cất tiếng hỏi.
Nhìn thấy đôi mắt của Hoắc Lãng Triết lộ rõ vẻ lo lắng, Đường Chính Nguyên nở nụ cười có chút quái dị, lời nói mang ý giễu cợt: “Ai lại làm ra chuyện này với người phụ nữ của cậu vậy? Cậu không tận mắt thấy vết thương, ngay cả một người như tôi nhìn vào cũng không đành lòng.…”
“Cô ấy rốt cuộc sao rồi?” Hoắc Lãng Triết nhìn thấu rõ Đường Chính Nguyên đang cố tình giễu cợt mình, dứt khoát cất tiếng cắt ngang lời anh ta. Không khó nhận ra anh đang mất kiên nhẫn như thế nào.
Đường Chính Nguyên cợt nhả lên tiếng, cũng không có ý định chọc ghẹo thêm: “Yên tâm đi, cô ta không sao rồi. Chỉ là bị thương ngoài da thôi.” Đường Chính Nguyên khẽ cau mày, “Hoắc Lãng Triết, cậu thừa biết tôi vốn không ưa phụ nữ, ngay cả bệnh nhân của tôi cũng đều là nam giới, sao cậu có thể kéo tôi qua đây chứ? Xin cậu đó, tôi là bác sĩ khoa thần kinh chứ không phải khoa da liễu! Vết thương nhỏ nhặt như vậy sao cậu lại kêu một người có tiếng tăm như tôi tới xử lý chứ?” Đường Chính Nguyên vừa dùng ánh mắt nhìn Hoắc Lãng Triết, vừa ngó qua đồng hồ. “Cậu có bị làm sao không? Công việc của tôi bận ra sao cậu đâu phải là không biết.”
“Tôi chỉ tin mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-nguy-hiem-xin-dung-lun-sau/2946283/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.