Sau
“Dựa vào trời mưa là rất khó.” Thẩm Tiêu nói, chẳng ai biết khi nào trời mưa cả: “Phương pháp chưng cất kia thì có thể thử, nhưng tư nguyên trên đảo hữu hạn, nếu thật sự không tìm thấy nước, chưng cất sẽ là đường lui sau cùng của chúng ta.”
Cô cũng đã nghĩ qua phương pháp chưng cất này, dùng chén trúc làm nóng nước biển, sau đó dùng chén trúc lớn hơn che lại, để hơi nước ngưng tụ trên nắp rồi nhỏ xuống, nhưng làm như thế, không nói đến việc hiệu suất chậm, sẽ còn tốn rất nhiều tư nguyên, tài nguyên trên hoang đảo chỉ có bấy nhiêu, nên tiết kiệm một chút, không đến cuối cùng, cô không muốn lựa chọn phương án đó.
“Đúng vậy.” Đối mặt với vấn đề khó khăn này, hai người đều trầm mặc.
Nghỉ ngơi một lúc để khôi phục thể lực, bọn họ tiếp tục đi về phía sườn núi nhỏ.
Nếu chỗ sườn núi có nước, bình thường sẽ chảy xuống, bọn họ đi xung quanh sườn núi nhỏ một lượt, lượt lớn nhất cuối cùng vẫn không có thu hoạch gì.
Hai người uể oải trở lại trại, đã thấy Anh Tử nằm trên cỏ khô, trên trán che kín một lớp áo.
“Cô ấy sao thế?” Thẩm Tiêu nuốt nước dừa ngậm trong miệng rồi hỏi.
Phương Phương nhìn thấy bọn họ trở về thì vội đáp: “Buổi sáng lúc chúng tôi đi tìm cỏ khô, cô ấy đột nhiên ngất xỉu, khi đó chúng tôi mới phát hiện hình như cô ấy bị sốt rồi, nhiệt độ trên trán hơi cao, vừa rồi chúng tôi vẫn luôn dùng nước biển lau chân tay cho cô ấy, nhưng từ đầu đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-doi-khat-cau-sinh/240346/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.