Tạ Tịch cười nói: “Takoyaki không mắc đâu, với lại chắc gần đây có bán, để em đi mua cho thầy.”
Giang Tà thuận theo suy nghĩ của cậu mà khuyên nhủ: “Không phải vấn đề đắt hay không đắt mà là không nên tiêu tiền phung phí.”
Lời này nghe… rất có lý, nhưng cứ cảm giác không đúng chỗ nào đó. Tạ Tịch không phản ứng kịp.
Giang Tà lại nói: “Lãng phí ở đây là tiêu tiền vào mấy thứ không đáng, tôi cũng đâu vội, đợi em làm rồi ăn sau.”
Tạ Tịch thế mà bị lừa, cậu gật đầu nói: “Vậy được rồi, đợi mấy ngày nữa em sẽ làm cho thầy ăn.”
Thanh niên Giang Lừa Đảo nhếch khóe miệng, vô cùng hài lòng.
Đợi đến khi đồng chí Giang ôm máy làm Takoyaki về nhà, Tạ Tịch mới bừng tỉnh…
Gì mà đừng tiêu tiền phung phí, lãng phí với không lãng phí gì cơ?
Thứ không cần thiết phải bỏ ra là tiền mua máy mới đúng! Mua thứ này về nhà làm mới là lãng phí có được không?
Nhưng đã muộn rồi.
Hiện tại Tạ Tịch đang bị bao phủ trong vầng hào quang người tốt vô cùng lóa mắt của Giang Tà, kính lọc cực mạnh, rất dễ dàng bị dao động.
Mua nguyên liệu nấu ăn xong Giang Tà còn tính lừa bạn nhỏ vào khu vực bán văn phòng phẩm.
Tạ Tịch đi theo không chút nghi ngờ, còn tưởng thầy Giang định mua sổ với bút để soạn giáo án gì đó.
Giang Tà liếc mắt đã nhìn trúng một quyển sổ nhỏ màu trắng ngà, y cầm lên hỏi: “Xem có được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-dang-load/2495233/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.