Chương trước
Chương sau
Mặc dù thất bại trong trò chơi này song theo quy tắc chung của khu vui chơi là trải nghiệm thì chỉ cần thử đủ ba trò là được.

Tất nhiên, sống sót rời khỏi khoang ngủ đã coi như thắng rồi, dù rằng Giang Tà và Tạ Tịch đã chết một lần.

Tạ Tịch tuy vẫn hơi rối song không còn quá mê man, cậu cần chút thời gian để suy nghĩ về… Ừm… Vấn đề giữa cậu và Giang Tà.

Quá nhiều ký ức ngọt ngào dâng lên, Tạ Tịch phải liều mạng nhớ lại hội anh em hồn ý và thân phận của Giang Tà mới khiến bản thân tỉnh táo hơn chút.

Người này không phải thầy Giang đơn giản trong giấc mơ, mà là một người thiết kế ngự trị vô số thế giới.

Giang Tà trong mơ mất đi hết thảy ký ức, còn người thiết kế X trước mắt này đã trải qua vô số sáu mươi năm, có vô số kinh nghiệm và ký ức, có vô số điều cậu không biết…

Cậu không hiểu rõ về y, sáu mươi năm đối với Tạ Tịch có thể là một đời, nhưng với Giang Tà sau khi tỉnh mộng lại chỉ như một chớp mắt.

Song Tạ Tịch tin tưởng lời Giang Tà nói, tin tưởng hai người trong mơ là thật.

Không có Giang Tà, cậu không thể tưởng tượng ra một viễn cảnh tốt đẹp và mơ một giấc mơ đẹp nhường đó.

Nói Giang Tà đã kéo cậu thoát khỏi bóng ma quá khứ, cho cậu một cuộc đời mới, một khả năng mới, một cuộc sống cậu không cách nào tưởng tượng cũng không hề khoa trương.

Thực sự rất tốt!

Tạ Tịch khẽ nói: “Cám ơn.”

Giang Tà: “Hử?”

Qua hơn sáu mươi năm, Giang Tà vẫn còn nhớ rõ “thiết lập” của mình, y xích lại gần hỏi: “Em mới nói gì cơ? Lỗ tai tôi còn ù.” – Lúc trước bị con gà trống bự gáy cho ù tai.

Tạ Tịch nhớ ra, xích lại gần y, cười cong mắt bảo: “Cám ơn!”

Giang Tà thình lình quay đầu, hai người tí nữa thì môi chạm môi.

Tạ Tịch căng thẳng, rõ ràng đến cả chuyện thân mật nhất cũng làm rồi nhưng sau khi tỉnh lại…

Giang Lưu Manh thế mà không thừa nước đục thả câu, tầm mắt y rơi trên môi Tạ Tịch, nói với vẻ chững chạc: “Có gì mà phải cám ơn, có thể tạo thành giấc mơ đẹp như vậy, tôi nên cám ơn em mới đúng.”

Tạ Tịch nhanh chóng dời mắt, nói: “Giấc mơ này liên quan đến cuộc đời của em, là thầy giúp em thoát khỏi bóng ma quá khứ.”

Giang Tà lại nói: “Tất cả trong mơ cũng đều là khát vọng của tôi.”

Tạ Tịch sửng sốt, cậu hỏi Giang Tà: “Trước kia thầy…”

Giang Tà giải thích cho cậu nghe: “Từ lúc chào đời tôi đã khắc mẹ khắc cha khắc bạn bè, trước khi đến Trung Ương, tất cả người tôi quen biết đều đã mất.”

Tạ Tịch nghe xong mà tim đau nhói.

Giang Tà lại nói: “Khát vọng duy nhất của tôi là tìm được người có thể cùng mình sống hạnh phúc đến già.”

Bọn họ gặp nhau đúng độ tuổi đẹp nhất, lại cùng nắm tay đi đến điểm cuối cuộc đời.

Giang Tà vĩnh viễn không quên, vào thời khắc y sắp chết, bạn nhỏ Tạ Tịch mặt ngoài cố tỏ vẻ bình tĩnh kỳ thực lòng cũng chết theo rồi.

Giang Tà thậm chí còn chẳng thốt được câu mong em sống thật tốt.

Y không muốn, cũng chẳng đành lòng bỏ lại cậu một mình.



Tạ Tịch hé miệng cười.

Giang Tà lại bồi thêm một câu: “Mới rồi tôi nói sai.”

Tạ Tịch có mấy chục năm kinh nghiệm sống chung với y, cơ hồ nháy mắt cảm giác y sắp buông mấy câu cợt nhả.

Quả nhiên, đồng chí lão Giang bình tĩnh bảo: “Chuẩn xác mà nói, khát vọng duy nhất của tôi là có thể sống hạnh phúc cùng em đến già.”

Tạ Tịch cười tít mắt: “Vậy thầy phải thất vọng rồi.”

Thầy Giang trong mơ mà nghe được câu này khẳng định sẽ thong dong đáp lại rằng: “Bạn nhỏ à, em tham lam quá nha, còn muốn cùng anh trẻ mãi không già à?”

Hiện tại thì… Lão Tà nhìn độ thiện cảm -365, không dám mặt dày.

Tạ Tịch nói: “Đến Trung Ương rồi sẽ giữ mãi tuổi trẻ, muốn sống đến già khó lắm.”

Giang Tà nghe vậy lại ngứa mồm: “Vậy thì cùng trẻ mãi không già.”

Tạ Tịch mỉm cười nhìn y.

Giang Tà hạ thấp mục tiêu, bỏ đi bốn chữ cuối: “Thế ở cùng nhau nhé?”

Tạ Tịch bật cười ra tiếng: “Trước tiên rời khỏi thế giới này đã, chờ thầy nhớ lại hết mọi chuyện rồi tính tiếp.”

Giang Tà khá để ý vấn đề này, y hỏi: “Rốt cuộc trước đó giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì?”

Tạ Tịch không muốn lừa y, chỉ nghiêm túc bảo một câu: “Đừng nghĩ nữa.”

Đây là ăn ý ngầm theo ra từ trong mơ, nếu trước kia Tạ Tịch mà nói vậy, chỉ sợ Giang Tà sẽ càng thêm tò mò, kế đó lại suy nghĩ bậy bạ, càng muốn tìm hiểu nguyên do hơn.

Nhưng hiện tại… Y theo bản năng cảm nhận được ý cậu.

Tạ Tịch vẫn lo lắng Giang Tà suy nghĩ nhiều bèn chuyển dời lực chú ý của y sang vấn đề khác: “Không biết trong hiện thực đã qua bao lâu rồi.”

Giang Tà phân tích: “Sẽ không lâu quá đâu, khoang ngủ này không có thiết bị dinh dưỡng, nằm mơ lâu quá thì mình đã chết đói rồi.”

Thời gian giới hạn trong khu vui chơi là 72 tiếng, bọn họ vẫn chưa vượt quá hạn mức.

Tạ Tịch đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Nếu cơ thể cảm giác đói bụng có phải sẽ tỉnh lại không?”

Giang Tà nói thẳng: “Trước khi cơ thể cảm thấy đói, tinh thần đã chết rồi.”

Tạ Tịch cảm thấy vô cùng kỳ diệu: “Ở mấy chục năm trong mơ mà cảm giác qua lâu lắm rồi ấy.”

Kỳ thực từ lúc thoát khỏi trò chơi, kí ức sinh hoạt trong hơn sáu mươi năm kia đã phai nhạt đi nhiều, mặc dù phần lớn sự kiện đều nhớ nhưng không còn cảm giác quá tang thương nữa, thậm chí bởi vì nhớ tới hiện thực mà mơ càng giống mơ hơn.

Giang Tà hỏi cậu: “Em lý giải khái niệm thời gian như thế nào?”

Tạ Tịch từng tiếp xúc qua một số sách triết học, cậu đắn đo hỏi lại: “Là cảm giác của nhân loại ạ?”

Thời gian là khái niệm do nhân loại đặt ra, con người luôn cảm thấy thời gian là tồn tại chân thực, không ngừng vận động về trước, song kỳ thực điều đó chỉ xuất phát từ cảm giác chủ quan.

Nhân loại không giải thích được các hình thức khác nhau của thời gian, cho nên thời gian chỉ tồn tại ở mỗi dạng này.

Tựa côn trùng chạy qua mặt đất, vĩnh viễn không hiểu được tư duy của nhân loại.

Giang Tà nói: “Em phải nhớ kỹ, thời gian của em không tương đương với thời gian của người khác, chân thực của người khác chưa chắc đã là chân thực của em.”

Tạ Tịch kinh ngạc, dường như hiểu ra một chút lại như thể chẳng hiểu gì.

Giang Tà cười bảo: “Chờ có cơ hội em có thể thử thăng cấp lên thành Người thiết kế.”

Tạ Tịch nhớ tới trò Tình Yêu Bên Trái Hay Là Bên Phải và sáu vị hoàng tử, cảm thấy không có hứng thú với nghề nghiệp kia: “Chuyện đó bàn sau đi ạ.”

Giang Tà nói: “Sau khi thành Người thiết kế, em sẽ nhìn thấy nhiều khả năng hơn.”

Lời này khiến lòng Tạ Tịch rung động: “Sẽ hiểu thêm về thời gian và sự chân thực ạ?”

Ai ngờ Giang Tà lại lắc đầu: “Sẽ càng mông lung hơn.”

“Vì sao?”

“Bởi vì bên ngoài ánh sáng là bóng đêm vô tận.”

Tạ Tịch ngây dại.

Giang Tà nói: “Đi thôi, chúng ta nên rời khỏi đây rồi.”

Tạ Tịch hoàn hồn, còn rất nhiều câu muốn hỏi, lại cảm thấy chẳng biết nên hỏi từ đâu.

Người thiết kế à?

Một vai trò gần với Thượng Đế, quả thực có thể trông xa và rộng hơn chứ?



Trong lòng Tạ Tịch hơi rục rịch.

Khu nghỉ ngơi của trò Giấc Mơ Hóa Thực im ắng khác thường.

Ở hai trò chơi trước, phàm là người sống sót đều cảm thấy vui mừng, cho dù cụt tay cụt chân vẫn bừng bừng hy vọng.

Nhưng khu nghỉ ngơi bên này rất neo người, ai nấy đều chỉ có một mình, ngồi cách nhau rất xa, ngơ ra như thể mất hồn.

Tạ Tịch nhíu mày, có thể hiểu được tâm trạng của bọn họ.

Tỉnh dậy từ trong giấc mơ đẹp đẽ quả thực dễ đánh mất can đảm đối diện với hiện thực.

Cho dù phân biệt được giữa mơ và thực thì sao? Hiện thực khi tỉnh lại càng thêm giá lạnh.

Bọn họ sẽ hối hận vì đã tỉnh lại, thậm chí nảy sinh ý nghĩ có chết chìm trong mơ cũng chẳng sao.

Ban đầu Tạ Tịch cũng từng nghĩ nếu không có đặc quyền Miễn dịch vết thương chí mạng thì hay rồi.

Chính Giang Tà đã giúp cậu thoát khỏi.

Một giấc mơ, hai người chân thực.

Câu nói đó đã thức tỉnh Tạ Tịch.

Bấy giờ một người phụ nữ với khuôn mặt trắng bệch đi ra. Cậu biết cô ta, đó là người sống sót trong trò chơi Tôi Yêu Em Vs Không Biết Xấu Hổ.

Tạ Tịch nhớ hình như tên là Đàm Lôi.

Trò chơi tàn khốc nhường vậy mà Đàm Lôi vẫn luôn duy trì sự tỉnh táo từ đầu đến cuối, sau cùng là người không hề hấn gì, cô ta trong ấn tượng của Tạ Tịch là một người phụ nữ vừa bình tĩnh lại mạnh mẽ.

Nhưng Đàm Lôi hiện giờ bước chân lảo đảo, sắc mặt tiều tụy vô cùng.

Tạ Tịch mơ hồ cảm thấy có điểm bất thường…

Cậu quay đầu trưng cầu ý kiến của Giang Tà, y chỉ khẽ lắc đầu.

Đàm Lôi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen nhánh.

Khu vui chơi tối tăm, nơi nghỉ ngơi im ắng như một phần mộ.

Cô ta cứ ngơ ngẩn nhìn trời, chẳng biết đang suy nghĩ gì, có thể là nghĩ về khung cảnh tươi đẹp trong mơ, về quá khứ tàn khốc đã qua hoặc cũng có thể là đang hoang mang và tuyệt vọng với tương lai…

Cuối cùng cô ta nhắm nghiền mắt, lôi từ trong ngực ra một con dao găm sắc bén, đâm xuyên trái tim mình.

Tạ Tịch: “Đừng…”

Giang Tà giữ chặt tay cậu.

Tạ Tịch hiểu ý y, thế nhưng…

Giang Tà nói: “Cô ấy chết rồi.”

Không phải vừa chết dưới con dao găm kia mà là trước đó.

Giang Tà sở dĩ ngăn cản Tạ Tịch, bởi vì y biết, không ai cứu được người chết.

Đàm Lôi rời khỏi trò chơi lại mất đi niềm tin vào cuộc sống, đã không còn can đảm để bước tiếp nữa.

Trong lòng Tạ Tịch bức bối khó chịu.

Giang Tà biết cậu mềm lòng bèn an ủi: “Đối với cô ấy mà nói, chết chưa chắc đã là chuyện xấu.”

Tạ Tịch đột nhiên dừng sức nắm chặt tay Giang Tà.

Giang Tà giật mình.

Tạ Tịch chẳng nói tiếng nào, chỉ giữ chặt tay y không buông.

Lòng Giang Tà mềm nhũn, còn tưởng Tạ Tịch nhìn Đàm Lôi lại nghĩ đến bản thân.

Trò chơi dạng này rất tra tấn tinh thần, người càng kiên cường, ngược lại càng khó nghĩ thông.

Cố gắng tỉnh táo, cố gắng phá vỡ giấc mơ, cố gắng sống rời khỏi trò chơi nhưng trên thực tế còn chẳng bằng không bước tiếp.

Sự hoang mang và tuyệt vọng đó, Giang Tà so với ai khác đều hiểu thấu hơn.

Giang Tà khuyên: “Đừng suy nghĩ nhiều, em…”

Y còn chưa nói ba chữ “rất kiên cường” ra, Tạ Tịch đã mở miệng.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn y: “Trước kia thầy làm sao mà kiên trì qua được?”

Giang Tà sững người, y không ngờ Tạ Tịch đang lo lắng cho y.



Trái tim Tạ Tịch đau âm ỉ: “Thầy từng đụng phải rất nhiều trò chơi dạng này mà, thầy làm cách nào để vượt qua?”

Giang Tà ngơ người một lúc mới cười bảo: “Chồng em lợi hại bao nhiêu em còn chưa rõ à?”

Tạ Tịch: “…”

Được rồi, bàn về chuyện ngứa đòn này, lão Tà mà nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất.

Giang Tà và Tạ Tịch gửi lời vĩnh biệt cuối cùng đến Đàm Lôi, về phần những người còn lại trong khu nghỉ ngơi, hai người bọn họ thực sự không giúp được gì nhiều.

Tổn thương trên mặt tinh thần rất khó điều trị.

Sau khi hoàn thành ba hạng mục là có thể rời khỏi khu vui chơi.

Tạ Tịch còn một nhiệm phụ “Trị liệu cho 100 người” nữa.

Cậu không vội làm nhiệm vụ này lắm mà bận tâm nhiệm vụ chính hơn.

[Nhiệm vụ chính (1) Ngắm mặt trời mới mọc.]

Sắp xuống mê cung dưới lòng đất đến nơi rồi mà vẫn chưa có đầu mối về nhiệm vụ này.

Nhiệm vụ chính thuộc dạng liên hoàn, nhiệm vụ phụ đã nhiều nhánh nhỏ như vậy chứng tỏ nhiệm vụ chính phải từ hai đổ lên. Nhưng hiện tại ngay cả nhiệm vụ đầu tiên cậu cũng chưa hoàn thành.

Trong lúc suy nghĩ xem mặt trời mới mọc đến tột cùng là gì, Tạ Tịch và Giang Tà đã rời khỏi khu vực trò chơi Giấc Mơ Hóa Thực.

[Thông báo: Chúc mừng bạn thông qua trải nghiệm khu vui chơi, giành được chìa khóa xuống mê cung dưới lòng đất! Mời tiến vào mê cung, tìm đường về nhà.]

Lượng thông tin trong đây không ít, xem ra mê cung dưới lòng đất là ải cuối cùng, phỏng chừng nhiệm vụ chính của phần lớn người chơi đều hướng đến đây, chẳng qua không biết phải hoàn thành ra sao.

Thông báo kết thúc, Tạ Tịch và Giang Tà được truyền tống ra ngoài.

Tạ Tịch vừa mở mắt đã bị dọa sợ hết hồn.

Sau khoảng thời gian chờ đợi mấy thập niên trong trò chơi, một lần nữa gặp lại nhóm cương thi gà mờ, tâm trạng Tạ Tịch vô cùng phức tạp.

Làm sinh viên với một nghiên cứu viên không tốt sao, cần gì phải chạy về nhảy nhót cùng cương thi?

Nhóm bốn người tàn phế vội vàng lao đến, giống như đám trẻ con thiếu hơi mẹ đột nhiên nhìn thấy sữa: “Đại ca! Bọn em nhớ đại ca muốn chết!”

Tạ Tịch: “…” – Ở đây đông người, cậu không muốn bị coi thành tâm thần.

Chu Lê nhảy lò cò lại: “Đại ca, em muốn chân, em muốn lắp một cặp chân thú!”

Tạ Tịch chẳng cần hỏi cặn kẽ cũng biết chắc là tên này bị trò chơi thứ ba giày vò.

Cậu lắp chân mới cho Chu Lê, Tào Quang và Trác Liễu cũng sán lại.

Tình huống của bọn họ cơ bản đều giống nhau, cụt tay cụt chân muốn thay mới làm người.

Tạ Tịch trị liệu cho cả đám xong xuôi mới thắc mắc: “Đống tay chân này là thế nào đây?” – Bộ phận cơ thể chất thành một ngọn núi, nhóm bốn người tàn phế có là con cua cũng phải mất mấy đời mới xài hết được.

Chu Lê ấp úng, cuối cùng vẫn thành thật nói: “Chuyện này… Bọn em tìm được một vài đồng bào…”

Tạ Tịch không biết rằng, cậu mới nằm mơ chốc lát thôi mà đã trở thành ông trùm của một tổ chức thần bí với quy mô khổng lồ…
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.