Đường Dục nghi hoặc liếc nhìn cô một cái, không biết là anh ta ảo giác hay là cái gì, cảm thấy Tống Tư Kỳ trước mắt có chút là lạ, so với vừa rồi rất khác nhau.
“Sao em không phản kháng?”
“Phán kháng có tác dụng sao?”
Tống Tư Kỳ rất tự nhiên hỏi ngược lại, vẻ mặt bình tĩnh, quả thật hoàn toàn khác so với thái độ sợ hãi kinh hoảng vừa rồi.
Đường Dục cười lạnh nói: “Ngược lại em rất thức thời, biết phản kháng vô dụng.”
Khóe môi Tống Tư Kỳ hơi vểnh, cong lên cười như không cười, giọng nói lạnh nhạt: “Đương nhiên.”
Ngắn gọn hai chữ, đã tỏ rõ thái độ của cô.
Theo lý thuyết, cô đột nhiên trở nên nghe lời như vậy, Đường Dục nên vui mừng mới đúng, cũng không biết vì sao, Tống Tư Kỳ trước mắt ngược lại làm cho anh ta có một cảm giác xa lạ...
Anh ta cảm thấy Tống Tư Kỳ là đơn thuần dễ ức hiếp, nhưng...
Hai người một trước một sau đi ra cửa, mỗi lần Đường Dục đi hai bước đều phải xoay người nhìn xem Tống Tư Kỳ ở đằng sau lứng có đi theo không.
Thái độ với vẻ mặt của cô làm cho anh ta càng lúc càng buồn bực, một người thay đổi lớn như vậy sao? Nhất định là cô cố ý biểu hiện không thèm để ý!
“Em là cố ý biểu hiện không thèm để ý, để che dấu nội tâm sợ hãi của em sao?”
Nghe thấy lời anh ta nói, Tống Tư Kỳ miễn cưỡng nâng hai tròng mắt lên nhìn về phía anh ta, ánh mắt cô bình tĩnh, trong veo mà lạnh lùng, lợi hại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-chinh-phuc-ong-xa-kieu-ngao-qua-nguy-hiem/1844056/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.