Bệnh của em gái nhà mình có hai nhân cách, trong lòng Tống Tư Bạch một vạn lần không muốn tin tưởng, nhưng hình ảnh trong clip rành rành trước mắt, làm cho anh không thể không thừa nhận.
Lập tức đứng dậy: “Đi thôi.”
Giọng anh không thể nói là không tốt cũng không thể nói là tốt, Đường Triều sờ sờ mũi, đi ra cùng cậu ta.
Hoắc Kỷ Thành với Lâm Lạc Đông liếc mắt nhìn nhau, đồng thời ném ánh mắt “Cậu nén bi thương thuận theo tự nhiên” về phía anh ta.
Bỗng nhiên Đường Triều cảm thấy chuyến đi này có chút “Nguy hiểm“.
******
Nhà cũ nhà họ Hoắc.
Từ khi Phương Lệ Hoa biết con trai bị thương do súng bắn, thì bắt đầu lấy nước mắt rửa mặt, bởi vì còn chưa tra ra hung thủ là ai, bà đương nhiên sẽ không ở nhà nói lung tung, chỉ biết khóc lóc kể lể con trai của mình sống quá khổ.
Ông cụ Hoắc biết con trai nhỏ bị thương cũng rất tức giận, cố ý gọi con cả với con thứ hai đến vào trong thư phòng hung hăng dạy dỗ một phen.
Hoắc Kỷ Vĩ với Hoắc Kỷ Nghiệp kêu oan uổng: “Ba, chuyện em Tư bị thương thật sự không có chút quan hệ với con! Con có thề thề với trời!”
Duy nhất một lần, hai anh em cùng lúc nói ra.
Ông cụ Hoắc hừ lạnh một tiếng: “Có manh mối gì chưa?”
Hoắc Kỷ Vĩ vội vàng lắc đầu: “Ba, người cũng biết, gần đây lời đồn công ty rất nhiều, con căn bản rất bận, hơn nữa con tin tưởng em Tư nhất định sẽ điều tra ra hung thủ.”
Ông cụ Hoắc liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-choi-chinh-phuc-ong-xa-kieu-ngao-qua-nguy-hiem/1844050/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.