Đầu óc Sở Du ong ong một lát, thấp giọng gọi một tiếng: “Ca ca.”
Sở Minh tức giận đến run người, từ khi từ trường săn trở về, hắn đã không hề được nghỉ. Vốn cho là Mạnh Hàn Y thực là hạ nhân đi theo Tần Tranh, mặc dù hắn buồn bực Tần Tranh cùng đệ đệ mình tình cảm không hòa thuận, nhưng chẳng bao giờ hoài nghi Tần Tranh có tâm tư hành thích vua.
Cho đến khi Chân Nhi được tỳ nữ Sở gia hộ tống tới trước cửa Đông cung, Sở Minh còn đang nghĩ biện pháp bảo vệ cái mạng Tần Tranh. Đến lúc nghe được chuyện phát sinh ở Hầu phủ từ miệng đại nha hoàn Ngọc Bích, Sở Minh thật hận không thể khiến cho Hầu phủ trên dưới chết không an lành.
“Theo ta về nhà!” đuôi mắt Sở Minh có chút đỏ lên, lạnh lùng nói.
Sở Du vùng vẫy cổ tay, khí lực sót lại không đủ để tránh đi, chỉ đành cầu xin: “Ca… Ngươi không cần lo cho ta…”
Sở Minh nghe vậy tức giận công tâm, tay giơ lên cao, bàn tay suýt rơi xuống trên mặt Sở Du lại khó khăn dừng lại, cuối cùng nghiêm khắc phất tay áo bỏ qua Sở Du.
Sở Du ngã xuống đất, hồi lâu mới chống dậy, quỳ gối trước mặt Sở Minh, cúi thấp đầu, cố nén chua xót trong mắt.
“Mặc kệ ngươi… Chỉ trách ta quản ngươi quá ít…” Thân hình Sở Minh lảo đảo vài cái, liên tục cười khổ, đuôi mắt ửng hồng, khiến cho ngọc dung càng thêm bi thương: “Nếu năm đó ta có thể quan thúc ngươi, ngươi cũng không khăng khăng gả cho Tần Tranh ngay lúc chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trieu-tan-mo-so/1747975/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.