- Vì sao, vì sao Linh tự quyết lại vô ích?
- Vu Nhai, buông tha đi. Linh hồn của hắn đang thiêu đốt, đã không dừnglại được. Dù ngươi chữa trị thế nào đi nữa, tối đa chỉ là làm chậm lạitốc độ thiêu đốt của hắn mà thôi.
Thôn Thiên Kiếm Linh mang theo đau thương nói. Đúng vậy, Linh tự quyếtcó thể chữa trị linh thể. Nhưng điều kiện trước tiên là dưới tình huốnglinh thể không hao tổn. Hiện tại linh thể Luyện Khinh Vũ đang không dừng thiêu đốt. Vốn không có biện pháp...
Vu Nhai thoáng ngẩn người. Nhưng hắn vẫn không buông tha. Chỉ có điềuchữa trị như vậy, phù văn trận dưới chân đã sắp hoàn toàn tan vỡ. Rấtnhanh đám người Tô Thần Hoàng sẽ tới. Thời gian không đủ.
- Vu Nhai, lấy đạo cụ ma pháp ghi chép ra.
Thôn Thiên Kiếm Linh lại lo lắng nói.
Vu Nhai ngẩn người một lát, nước mắt theo bản năng chảy xuống. Hắn cắnrăng, tay run run lấy đạo cụ ma pháp ghi chép từ trong nhẫn không gianra, sau đó cắn răng nói:
- Luyện Khinh Vũ huynh đệ, có lời gì, ngươi tự mình nói với công chúa Linh Vũ đi.
Tiểu Luyện cảm giác tốc độ linh hồn hắn thiêu đốt trở nên chậm lại. Hắncũng rất muốn nói chuyện. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng Vu Nhai đại ca như vậy, hắn không biết nên nói cái gì. Hắn thật ra vẫn rất đơn thuần. Đúng vào lúc này, khi thấy Vu Nhai lấy đạo cụ ma pháp ghi chép ra, hắn lạingây người, miệng há hốc. Cuối cùng hắn lại không nói gì. Chậm rãi, trên mặt hắn hiện lên nụ cười mỉm. Hắn quay về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trieu-hoan-than-binh/1620740/chuong-1815.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.