Thời điểm Vu Nhai tiếp nhậnsự cảnh tỉnh luân phiên của các Binh Linh, Luyện Khinh Vũ lại lên tiếng. Vu Nhai theo lời của hắn nhìn về phía cuối rừng đá. Đó là một rừng câylá kim. Cây lá kim đặc biệt cao lớn, thoạt nhìn màu xanh trải dài. Màuxanh lục như vậy ở sau sát trận đáng sợ khiến người ta buông lỏng cảnhgiác. Ánh mắt mọi người liền sáng ngời,
Nhưng lúc này Vu Nhai không loại cảm giác này. Bởi vì hắn nghĩ đến câuLuyện Khinh Vũ vừa nói với hắn. Cũng chính là có lẽ đến chỗ tuyệt địatiếp theo có thể biết hắn cái gọi là nỗi khổ tâm.
Hắn cứ nhìn chằm chằm vào rừng cây lá kim. Chỉ có điều còn chưa tớigần, hắn căn bản nhìn không ra được rừng cây này có gì khác với rừng cây bình thường. Hắn chỉ có thể nhẫn nại tiếp tục tiến về phía trước. Rấtbị động. Hắn bị Luyện Khinh Vũ làm cho thật sự bị động.
Vu Nhai thật sự không thích cảm giác như vậy. Nhưng bây giờ hắn khôngtìm được điểm đột phá để phản kích. Hắn cần hiểu rõ hơn về Luyện KhinhVũ.
- Rừng cây lá kim? Trưởng công chúa, không biết lần này lại có thứ gì lợi hại vậy?
Có người đưa ra vấn đề nói.
- Nếu như các ngươi nhìn mỗi cái lá của rừng cây lá kim thành từng câychâm thật sự, hoặc nói là từng thanh trường kiếm. Hoặc giả là mỗi câychâm và mỗi thanh trường kiếm đều được một Huyền Binh Giả cầm, khôngbiết các ngươi sẽ có cảm giác gì?
Trưởng công chúa cười nói. Vừa đi tới nơi này nàng liền cười, theo bảnnăng nhìn về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trieu-hoan-than-binh/1620724/chuong-1799.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.