- Chàng thật là, sao lại làm tay mình biến thành thế này, thái y nói ngón út gãy xương rồi, muốn lành phải mất cả tháng trời đấy. Lục Khinh Doanh cẩn thận nâng bàn tay sưng như móng giò của trượng phu lên, đau lòng nói:
- Trên bàn có một con chuột. Vân Tranh cười gượng, thật đúng là giận quá mất khôn, chưa làm gì được ai mà mình đã bị thương rồi:
- Dù là thế chàng cũng không thể dùng tay đập, nghiên mực này, chặn giấy này, lọ hoa này, thiếu gì thứ cho chàng dùng, chàng dùng tay cũng không đáng... chỉ bẩn tay. Lục Khinh Doanh dùng cái khăn vuông vuốt thẳng gấp lại, sau đó buộc vòng qua cổ trượng phu, để y treo tay cái tay phải được băng bó ở trước ngực, ngồi xuống bên cạnh thở dài: - Trong nhà không có rắn trông nhà, chuột bọ thành họa rồi, của hồi môn của Tiểu Trùng cũng bị chuột cắn thủng một lỗ, mà tháng sau thôi là thành hôn rồi. Nhà ta mà mua tỳ sương làm bả chuột thì có khi phải mua mấy cân.
- Nàng cứ mua nhiều vào, bắt được rồi nhét vào mồm mỗi con nửa cân cho ta.
Vân Tranh sai người đi tìm con chuột, kết quả không tốt chút nào, mẹ con chuột bị mất, phải về Tuyền Châu chịu tang, Tuyền Châu cách Đông Kinh rất xa, mà con chuột thì đã đi hơn năm ngày, bất kể nhìn thế nào, chuyện ở Đông Kinh cũng không liên quan tới con chuột đó nữa, làm sao không tức cho được.
Tuy thế Vân gia vẫn còn nhiều chuột lắm, toàn nhờ công Ngũ Câu nuôi dạo trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-tue-dai-tong/1574291/quyen-9-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.