Chẳng bao lâu từng tiếng huýt sáo vang lên khắp nơi, có tiếng đám cường đạo chạy trên vách núi, rồi đồng thời đá rơi ầm ầm đằng sau lưng đội ngũ, đường lui đã bị lập kín, nghe Mã Kim Hổ báo cáo, Vân Tranh hít sâu một hơi: - Ác chiến ở phía trước rồi, chúng ta không muốn đốt đuôi ngựa cũng không được, mọi người nhanh nhẹn chút, chỉ cần còn sống trở về thì chúng ta là anh hùng.
Mã Kim Hổ bị lời động viên trước cuộc chiến của Vân Tranh làm đần thối mặt, lúc này phải khích lệ tướng sĩ dũng cảm giết địch, chứ sao lại xúi nhanh chân giữ mạng rồi, nếu lúc đó mạnh ai nấy chạy thì xong đời à... Nhưng mà chỗ này cũng chẳng còn đường mà chạy.
Đi qua eo núi, phía trước rộng rãi hơn nhiều, ít nhất không giống vừa rồi muốn xoay người cũng khó, ngẩng đầu nhìn đạo phỉ không ngừng leo xuống như khỉ, Chủng Ngạc nói đám đạo phỉ có chừng nghìn người, Vân Tranh vốn không tin, nhưng mà cũng đâu cần chênh lệch dữ vậy, riêng đám chen chúc ở trên đường đã ba nghìn, chưa tính đám ở nhà giữ động.
Đám đạo phỉ xem ra rất tự tin, hoặc có lẽ muốn gây sức ép tinh thần, nên không vội tấn công, đến khi tụ tập đông đủ mấy tên đại hán đi đầu mới la hét kéo trường đao xông tới.
- Bắn! Mã Kim Hổ phất tay, nỏ tám trâu vừa được lắp lên lập tức "uỳnh" một phát, mũi nhỏ to bằng cổ tay mang hàn quang bay đi, một trăm mét, chính là khoảng cách nó đạt uy lực cao nhất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-tue-dai-tong/1573999/quyen-4-chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.