Trình Tri ngủ một giấc.
Khi tỉnh lại thì đã mấy tiếng trôi qua.
Ngoài Lâm Đông Tự và mẹ cô, Thi Từ, ngồi bên cạnh, thì Trình Vĩnh Niên, Lâm Chấn Khung, Lâm Hãn Thắng và Cam Lan đều có mặt.
Chỉ là họ ngồi ở phòng ngoài, sợ đông người làm cô mệt.
Trình Tri vừa mở mắt đã thấy Lâm Đông Tự và mẹ mình.
Lâm Đông Tự đưa tay nhẹ xoa đầu cô, hỏi nhỏ: “Em thấy khó chịu ở đâu không?”
Trình Tri lắc đầu, mỉm cười với anh để anh yên tâm.
Lâm Đông Tự nắm tay cô, khẽ v**t v*, đầy trìu mến.
Thi Từ nói với anh: “Đông Tự, con ra gọi ba con với ông nội vào đi.”
“Vâng.”
Anh buông tay Trình Tri rồi đi ra phòng khách.
Anh vừa đi, Trình Tri nhìn sang mẹ, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Cô không nói được vì sao, chỉ là rất muốn khóc.
Thi Từ cũng đỏ mắt.
Bà vuốt mặt cô, lau giọt nước mắt trượt xuống bên tai, nghẹn giọng: “Bé ngoan của mẹ vất vả rồi.”
Khi Lâm Đông Tự cùng mọi người vào, Trình Tri vừa kịp ngừng khóc, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe.
Các trưởng bối lần lượt hỏi thăm tình hình, Trình Tri đều mỉm cười nói mình ổn, không sao.
Sợ làm cô mệt, Lâm Chấn Khung cùng mọi người liền rời đi trước.
Phòng bệnh chỉ còn lại Lâm Đông Tự và ba mẹ Trình Tri chăm cô.
Đúng lúc tới giờ cơm, Thì Từ kéo Trình Vĩnh Niên xuống mua bữa tối, trong phòng chỉ còn lại Lâm Đông Tự và Trình Tri.
Anh ngồi bên mép giường bệnh, nắm lấy tay cô, thương xót áp lên môi hôn nhẹ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-dong-ngai-ngu/5219956/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.