Những ngày đầu năm, Lâm Đông Tự rất bận.
Mặc dù anh không uống rượu, nhưng vẫn có rất nhiều buổi tiệc và các bữa ăn đang chờ anh.
Trình Tri thì rất nhàn rỗi, cô ở nhà hàng ngày cùng bố mẹ suy nghĩ xem nên làm món gì để ăn.
Ngoài việc nghiên cứu ẩm thực, cả gia đình ba người thỉnh thoảng lại chơi vài ván đấu địa chủ để giải trí.
Trình Vĩnh Niên nhân lúc vợ gần đây rảnh rỗi ở nhà, kéo bà cùng viết thư pháp.
Trình Tri cũng hiếm khi tham gia, sau nhiều năm lại bắt đầu luyện viết thư pháp.
Sau đó Trình Vĩnh Niên và Thi Từ nổi hứng, nhất quyết muốn đối câu đối, còn để Trình Tri làm trọng tài.
Trình Tri dở khóc dở cười.
Cái vị trí trọng tài này, cô đã làm từ nhỏ đến lớn.
Sau vài lần qua lại, Trình Vĩnh Niên và Thi Từ hòa nhau.
Thi Từ không chịu thua, lấy ra hai cuộn giấy trắng, nói với Trình Vĩnh Niên: “Chúng ta viết câu đối cưới cho Tri Tri, mỗi người một câu.”
Trình Vĩnh Niên là một giáo sư khoa ngữ văn, làm sao lại sợ thách thức này, lập tức đồng ý.
“Bà đi trước đi.” Ông giơ tay ra hiệu mời vợ.
Thi Từ mở cuộn giấy ra, trải phẳng, dùng chặn giấy đè lại, sau đó cầm bút lông, chấm mực rồi bắt đầu viết.
Không chút do dự, Thi Từ đã viết xong câu đối trên một lèo: “Liên lí đồng chi song tê hảo.” (Cây liền cành, đôi chim ở bên nhau thật tốt)
Sau đó, Trình Vĩnh Niên không chịu thua kém, đối lại một câu trên một cuộn giấy khác: “Loan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-dong-ngai-ngu/5219947/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.