Tay Trình Tri cầm bút lông run rẩy, để lại một vết mực trên giấy trắng.
Cô tiện tay đặt bút lông lên giấy Tuyên thành, giơ tay lên, nắm lấy cổ tay anh.
Sau đó, Trình Tri từ từ quay người lại đối mặt với anh.
Lâm Đông Tự vừa hôn cô, vừa dùng một tay đẩy những tấm thiệp mời và giấy Tuyên thành trên bàn ra sau lưng cô.
Cây bút lông đặt trên giấy vô tình làm mực đen thấm ra khắp mặt giấy, vừa hay làm mờ đi ba chữ “chồng chưa cưới” cô vừa viết.
Ngay sau đó, anh một tay ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai của cô, bế cô lên bàn.
Bàn sách lộn xộn.
Trình Tri cũng vậy.
Lâm Đông Tự vừa hôn cô vừa châm ngòi lửa.
Trình Tri gần như không chịu nổi, nghiêng người về phía trước nép vào lòng anh.
Ngón tay hơi lạnh của anh lướt qua, lại khiến cô như thể chìm vào sự nóng bỏng không thể thoát ra, làm cô nổi da gà không ngừng.
Trình Tri căng thẳng siết chặt ngón tay, móng tay xuyên qua lớp vải áo ghim vào lưng anh.
Lâm Đông Tự cảm nhận được cảm xúc của cô, liền từ từ thu lại sự phóng túng, không còn trêu chọc cô như để trừng phạt nữa.
Anh tiếp tục hôn cô, nụ hôn sâu không ngừng khiến Trình Tri thiếu dưỡng khí mà ngạt thở, phải dựa vào anh mới có thể miễn cưỡng hít thở.
Rất lâu, rất lâu.
Lâm Đông Tự cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn dài và mãnh liệt đó.
Anh khẽ tựa trán vào trán cô, trầm thấp thì thầm với cô đang thở gấp: “Lần sau còn trêu anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-dong-ngai-ngu/5219942/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.