Trình Tri khóc lóc ầm ĩ xong, sau đó liền yên tĩnh trở lại.
Có lẽ là mệt rồi.
Cô ngoan ngoãn được Lâm Đông Tự ôm, ngồi trên đùi anh, không lâu sau liền bắt đầu buồn ngủ.
Lâm Đông Tự vẫn luôn nhớ cô nói muốn gặp Phòng Tinh hôm đó, chỉ là mấy ngày nay anh không thể sắp xếp được thời gian, nên đến giờ vẫn chưa thể đưa cô đi.
Ngày mai là Chủ Nhật, cũng không có việc gì khác.
Anh ôm cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng hỏi: “Tri Tri, ngày mai anh đưa em đi trường đua ngựa được không?”
“Chúng ta đi xem Phòng Tinh.”
Cô buồn ngủ nhắm mắt, nghe vậy cười một tiếng, thì thầm: “Được.”
“Ngủ đi.” Anh nhẹ nhàng vỗ về cô, như đang dỗ trẻ con, rồi nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, như đang thì thầm với cô: “Ngủ ngon.”
Trình Tri ngủ say trong vòng tay Lâm Đông Tự.
Anh ôm cô rất lâu, mới chịu đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô.
Con cừu bông đáng yêu đó được anh đặt bên gối cô để bầu bạn.
Lâm Đông Tự gọi người lên dọn dẹp bãi chiến trường trên bàn ăn, còn mình thì lấy quần áo vào phòng tắm rửa.
Rồi đi đến một phòng ngủ khác để nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, Trình Tri mở mắt ra mất một lúc mới nhận ra đây là phòng ngủ của Lâm Đông Tự.
Cô mơ màng ngồi dậy, dụi dụi mắt, xuống giường đi ra ngoài.
Trình Tri vừa đi đến phòng khách, cửa thang máy đã mở ra.
Lâm Đông Tự vừa chạy bộ buổi sáng về bước ra khỏi thang máy.
Anh mặc bộ đồ thể thao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tri-dong-ngai-ngu/5219938/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.