Ánh hoàng hôn hắt vào đại điện, kéo dài bóng hình hai người vô tận. Rõ ràng trên mặt chúng ta còn dính vết m.á.u, y phục lấm lem. Nhưng như có ma xui quỷ khiến, ta đưa tay ra nắm lấy tay hắn, "Ta bằng lòng."
25.
Năm Thiên Tá thứ hai mươi tư, Thừa Tá Đế Triệu Quyết đột nhiên say mê Phật pháp, bèn hạ chiếu thoái vị, truyền ngôi cho Thái t.ử Triệu Phất Hoài, lấy niên hiệu là Cảnh Minh năm thứ nhất.
Sau đó, Triệu Quyết một thân một mình lên đỉnh Cổ Lăng tu hành, vì thiên hạ cầu phúc. Suốt mấy chục năm ròng rã, lão không hề bước chân ra khỏi đỉnh Cổ Lăng nửa bước cho đến lúc lâm chung vì bệnh tật.
Hậu thế có kẻ hoài nghi lão bị Tân đế giam lỏng như u linh, lại có hậu nhân của cung tỳ hầu hạ năm xưa nhảy ra nói rằng, Thừa Tá Đế ở trên đỉnh Cổ Lăng đã dùng trạng thái tỉnh táo nhất để giả điên giả dại suốt mấy mươi năm chỉ cốt để bảo toàn mạng sống. Tuy nhiên, chân tướng sự việc ra sao, nay đã chẳng còn cách nào khảo chứng.
Thất vương gia kể từ sau khi Tân đế đăng cơ liền bắt đầu chu du thiên hạ, cả đời không tái giá. Năm bảy mươi tuổi, khi thọ số đã tận, ông trở về đất phong, hợp táng cùng Thất vương phi.
Thuận Võ Đế - Triệu Phất Hoài sau khi đăng cơ đã truy phong cho những người năm xưa t.ử tiết dưới móng ngựa quân Hồ như Thẩm Chính Khiêm, Tề Văn Đảo, Diêm Quắc làm Hộ Quốc Đại Tướng Quân, lưu danh sử sách.
Năm Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301768/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.