Thất vương gia nghe vậy, rút trường kiếm của thị vệ, chỉ thẳng vào người ngồi trên long ngai: "Trận hỏa hoạn năm đó, quả thực do ngươi phóng hỏa!"
"Phải." Thừa Tá Đế bước xuống long ngai, đi tới trước mặt Thất vương gia, không chút sợ hãi đối diện với mũi kiếm.
Năm đó, lúc Tiên hoàng hấp hối đã cho lui tất cả mọi người, chỉ để lại thị tùng và Sử quan bên cạnh viết di chiếu. Thế nhưng ngay khoảnh khắc Tiên hoàng trút hơi thở cuối cùng, tiếng khóc của thái giám thân cận vừa vang lên, Dưỡng Tâm Điện liền bốc hỏa. Đại hỏa đã thiêu rụi tất cả, bao gồm cả di thể của Tiên hoàng. Mọi người tìm thấy bản di chiếu chưa cháy hết trong đống tro tàn, tuyên bố Tứ hoàng t.ử kế vị.
"Thật ra ta không muốn làm Hoàng đế đến thế, ta chỉ là không cam tâm." Thừa Tá Đế tự giễu cười khẽ, lại tiếp lời: "Dựa vào đâu mà ngươi và ta cùng một mẹ sinh ra, Phụ hoàng lại luôn yêu thương ngươi hơn? Ta chỉ có thể do Thái phó dạy bảo, nhưng kỵ thuật của ngươi là do Phụ hoàng đích thân dạy, công khóa hàng ngày cũng được Phụ hoàng xem xét, thậm chí tập tục hoàng t.ử và tướng phủ không được liên hôn từ cổ chí kim cũng bị phá bỏ dễ dàng vì ngươi yêu nữ nhi của Tả tướng quân. Phụ hoàng không kỵ sợ ngươi nắm binh quyền, bởi vì ngay từ đầu ông ấy đã định truyền ngôi cho ngươi! Ngươi có tất cả, sự thương yêu của Phụ hoàng, thê t.ử lưỡng tình tương duyệt; còn ta chỉ có thể để Phụ hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301766/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.