Đối diện với hàng loạt câu hỏi chất vấn của Triệu Phất Hoài, ta mặt mày ngơ ngác: "Liên quan gì đến Ngài?"
Hắn chợt tiến sát lại gần: "Nếu thời gian quay trở lại, nàng có tìm Cô giúp đỡ không?"
Ta suy nghĩ một chút, thành thật đáp: "Không."
Nụ cười trên mặt Triệu Phất Hoài cứng đờ: "Vì sao?"
"Năm đó chúng ta căn bản không quen biết."
Triệu Phất Hoài rất cố chấp với vấn đề này: "Nếu như quen biết thì sao?"
Ta bảo: "Cũng sẽ không."
Triệu Phất Hoài có chút nghiến răng nghiến lợi: "Lại là vì sao?"
"Hoàng gia ban hôn, ta nếu không muốn gả, chính là tội c.h.ế.t."
Rõ ràng là một câu trả lời hợp tình hợp lý, nhưng Triệu Phất Hoài có vẻ không mấy hài lòng. Hắn nheo mắt hỏi: "Nữ t.ử trên thế gian nhiều như vậy, nhưng Cô lại chỉ chọn mỗi nàng, còn giúp nàng đối phó với Ô Ân, Tống Hương quân có biết vì sao không?"
"Không biết."
"Muốn biết không?"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Không muốn."
"Là bởi vì…" Triệu Phất Hoài hạ thấp giọng, "Cô phát hiện ra mình thật sự có chút không nỡ để nàng gả sang Nhung Quốc đấy."
"..."
Triệu Phất Hoài thở dài: "Nàng làm cái vẻ mặt gì thế, không thể giống như những nữ t.ử khác, hễ thấy Cô là thét ch.ói tai hay thậm chí là ngất xỉu đi sao?"
"..."
Triệu Phất Hoài nhảy lên bệ cửa sổ: "Thời gian không còn sớm, ta đi đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Ngay lúc chuẩn bị rời đi, hắn đột nhiên quay đầu lại: "Tống Hương quân bình tĩnh tự chế như vậy, có phải vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301752/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.