Ma ma nắm lấy tay nàng ta, khẽ thở dài, nhưng chẳng biết trả lời ra sao. Câu hỏi này tiểu thư đã hỏi bà quá nhiều, quá nhiều lần rồi.
Nhưng chuyện đời có ai lường trước được đâu? Bởi lẽ chẳng ai rõ được con đường chưa từng bước qua kia rốt cuộc sẽ dẫn tới đâu.
10.
Sính lễ chất đầy hậu viện rồi tràn ra sảnh đường, từ sảnh đường lại lấp kín các gian phòng. Cảnh tượng ấy khiến kẻ nhìn thấy không khỏi tặc lưỡi hít hà vì kinh ngạc.
Bất chợt, ta nhìn thấy Giang Thu giữa đám đông, vội vàng xách váy bước tới đón tiếp, "Phu nhân, hôm qua ta chưa kịp lật xem môi thiếp, hôm nay liệu bà có thể thành thật cho ta biết, người hạ sính rốt cuộc là vị nào?"
Ta rũ mắt, bộ dạng như bị sính lễ xa hoa này làm cho bối rối xen lẫn thẹn thùng, nhưng thâm tâm lại âm thầm lo lắng. Vốn dĩ ta tưởng đó là một gia đình dễ bề thao túng, sẽ không can thiệp vào kế hoạch của mình, nào ngờ lại là một đại môn hào tộc. Với gia thế như vậy, liệu ta có thể thuận lợi hạ d.ư.ợ.c được không? Giang Thu mỉm cười hành lễ với ta: "Trách lão nô chưa từng thú nhận thân phận với Hương quân, nhưng đây là ý đồ sắp xếp của chủ t.ử nhà ta, vì không muốn gióng trống khua chiêng gây chú ý, mọi chuyện hôn sự đều có thể dựa theo ý nguyện của nàng mà định đoạt. Nếu Người bày tỏ ý không muốn gả, cũng sẽ không bị thế nhân đàm tiếu."
Bà vừa cười vừa giải thích: "Lão nô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301749/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.