Già đến mức không thể giống như thuở thiếu thời, hăm hở lập thề sau này phải làm một vị thanh quan không màng thế tục giống như tiên tổ.
Hóa ra ông đã học được cách sinh tồn luồn cúi, gượng cười nịnh bợ, rồi lại trơ mắt nhìn ông trời cướp đi người cha uất ức mà c.h.ế.t khi chí lớn chưa thành, cướp đi người mẹ bị di nương hãm hại, cướp đi người thê t.ử sớm khuất núi vì phong hàn.
Giờ đây, ông trời lại muốn cướp đi nữ nhi duy nhất của ông.
Tống Khải Vi thầm nghĩ, nếu đời này ông thực sự mang mệnh độc thân trắc trở, vậy thì những đắng cay mà số phận ban xuống, xin hãy để mình ông gánh chịu là đủ rồi.
Trong tiếng vó ngựa dồn dập, người vốn dĩ không tin thần thánh như ông nay lại chắp hai tay thành hình chữ thập.
Bồ Tát trên cao, A Di Đà Phật! 7.
Mãi đến đêm khuya, phụ thân mới trở về phủ. Ông đứng lặng ngoài cửa phòng, ánh lửa hắt lên bóng dáng hao gầy của ông. Thanh Hòa thấy vậy liền lộ vẻ vui mừng, định cất tiếng gọi lão gia thì bị ta kéo c.h.ặ.t t.a.y áo ngăn lại.
Ông không gõ cửa, cũng chẳng báo hỷ, kết cục ra sao đã chẳng cần nói cũng rõ mười phần. Đây vốn là điều ta đã liệu trước. Chẳng biết đã ngồi trước gương đồng bao lâu, bóng người ngoài cửa vẫn chưa rời đi.
Ta nói nhỏ với Thanh Hòa: "Thổi tắt nến đi."
Nếu thấy nữ nhi đã ngủ say, có lẽ lòng ông sẽ bớt phần nặng nề.
Thanh Hòa cũng hạ thấp giọng: "Tiểu thư, Người không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301745/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.