Nhìn thấy cảnh này, lòng ta dâng lên muôn vàn cảm xúc. Ta bước tới, giữ lấy tay áo phụ thân: "Cha, hắn giờ là Nhất phẩm đại tướng, Tống gia chúng ta chọc không nổi."
Nào ngờ phụ thân lại vứt thanh trường kiếm xuống đất, quay lại ôm c.h.ặ.t lấy ta, lệ già tuôn rơi: "Hài t.ử, con thật ngốc, khi đó trên đại điện, vì sao con không phản bác lại?"
Cảm nhận được bờ vai ướt đẫm, cơ thể ta bỗng cứng đờ. Ta không ngờ rằng những lời đồn đại do chính tay mình phát tán lại gây ra ảnh hưởng lớn đến phụ thân như vậy. Ta chỉ đành thành thật nói: "Nữ nhi không thể vì tư d.ụ.c nhất thời mà chọc giận Thẩm Văn Hành. Tống phủ vốn đã thế yếu, nếu hắn còn ra tay, e rằng tâm nguyện chấn hưng Tống gia của cha sẽ mãi mãi không thực hiện được."
Tống phủ vốn là thế gia trăm năm, lẽ ra phải hưng thịnh phồn vinh. Tuy nhiên tằng tổ và tổ phụ của ta đều là hạng người liêm khiết cương trực, không hiểu chuyện luồn cúi. Thế nên đến đời phụ thân, Tống phủ đã lung lay sắp đổ. Tâm nguyện cả đời của phụ thân là trở thành cánh tay đắc lực của quân vương, khôi phục lại môn mi của Tống gia.
Phụ thân sững người, cười khổ lắc đầu: "Con tưởng cha lôi kéo tứ phía, nịnh bọt bách quan, dốc lòng leo lên là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn sau này con ở nhà phu quân có thêm chút khí thế, có thể ngẩng cao đầu hay sao? Cha chỉ có mỗi mình con là nữ nhi, chờ khi cha khuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-len-canh-cao/5301743/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.