Thủy Miểu Miểu dừng một chút.
Cô không nói tiếng khiêu khích nào mà? Cô chỉ là cảnh cáo.
Được rồi.
Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt.
Anh hôn cô một chút, chẳng lẽ cô lại hôn trả?
"Buông tay, tôi đi tắm rửa." Thủy Miểu Miểu lắc lắc tay mình nói.
Thẩm Mặc Thần nhìn cô rũ thấp đôi mắt, rất có bộ dạng yên lặng khéo léo, ánh mắt mềm mấy phần, buông tay ra nói: "Phòng có cửa màu đỏ kia."
Thủy Miểu Miểu ôm quần áo đi vào, khóa cửa phòng, mở vòi nước ra.
Cô hất nước rửa mặt, chà xát môi, thở dài một hơi.
Người trong giang hồ, không thể không bị chém, biết rõ đánh không lại, vậy cũng chỉ có chạy.
Về sau nhìn thấy người này chạy đi là được rồi.
Thủy Miểu Miểu cởi quần áo ra, đứng trước vòi nước tắm rửa.
Quần áo của cô đều là máu, không thể mặc.
Cô cầm lấy áo sơ mi của anh, trong lòng có loại cảm giác quái dị, cầm lên, ngửi một cái.
Trên áo sơ mi của anh có mùi nước giặt, không khó ngửi.
Thủy Miểu Miểu mặc áo sơ mi vào, cài tất cả cúc áo.
Áo sơ mi rất dài, che đến bắp đùi cô, rất giống váy ngắn.
Thủy Miểu Miểu lại cầm lấy đồ lót của anh, thấy được vị trí trung tâm.
Đồ lót của nam có chút khác biệt với đồ của nữ, đồ nữ bằng phẳng, đồ nam, phía trước thiết kế hình dáng lập thể bao lại.
Là lập thể của anh khá lồi, đoán chừng là cỡ lớn.
Thủy Miểu Miểu nhớ lại đêm ở nước Mỹ.
Người đàn ông kia cũng có con vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/90646/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.