Thủy Miểu Miểu dừng một chút, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ, hơi nghiêng đầu, hỏi dò: "Anh tới Mỹ chưa?"
"Mỹ sao?" Thẩm Mặc Thần khiêu mi, đôi mắt sâu thẳm lướt qua một ánh sáng, khóa chặt đôi mắt óng ánh của cô, hỏi ngược lại: "Cô đã đi Mỹ chưa?"
"A? Ha ha." Thủy Miểu Miểu gãi đầu một cái, gượng cười.
Sao cô ngốc như vậy, lời đầu tiên đã đào phần mộ, nếu anh thật sự là người đàn ông kia, đến lúc đó, muốn đoạt quyền nuôi dưỡng với cô, vậy phải làm thế nào?
"Sao tôi đi Mỹ được? Loại địa phương đó, chỉ có con cái nhà giàu như mấy người mới có thể đi." Thủy Miểu Miểu tìm một lý do giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo nói.
"A." Thẩm Mặc Thần khẽ cười một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.
Thủy Miểu Miểu ngưng cười, lông mày hơi nhíu lại, không biết vì cái gì, cô luôn cảm thấy, tiếng cười khẽ kia của anh rất có ý vị châm chọc và phủ định, là cô suy nghĩ nhiều sao?
Thủy Miểu Miểu đi theo anh qua 26 tầng phòng 201, bên hoa lệ hơn phía ngoài như hai thái cực.
Diện tích rất lớn, điện nước đầy đủ, đèn thủy tinh hoa lệ, sàn nhà gỗ lim, thảm lông Ba Tư, ghế dựa ghế sô pha màu xanh trắng, ti vi 72 in HD, bên cạnh là rạp chiếu phim và thiết bị âm hưởng gia đình.
Bên cạnh tivi là giá sách, xuyên qua cửa kính có thể nhìn thấy bên trong rất nhiều sách, dưới giá sách có hai cái bình sứ thanh hoa, còn có một số đồ chơi nhỏ tác phẩm nghệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/90644/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.