"Vuốt ve bụng của cô ấy theo kim đồng hồ, tận lực giảm bớt khẩn trương và bất an." Thẩm Mặc Thần ngưng trọng dặn dò nói.
"Được." Thủy Miểu Miểu để phụ nữ có thai tựa vào trong ngực của mình, tay trái nhẹ nhàng xoa bóp phần bụng, dịu dàng trấn an nói: "Chị đừng khẩn trương, thả lỏng, chúng ta đã lên xe, chút nữa có thể đến bệnh viện."
Phụ nữ có thai khôi phục một chút lý trí, cắn chặt hàm răng, mồm miệng không rõ nói gì với Thủy Miểu Miểu: "Gọi điện thoại cho chồng tôi, điện thoại di động ở trong túi, mật mã là 1234, anh ấy làm ở gần bệnh viện phụ sản."
"Được." Thủy Miểu Miểu lấy điện thoại từ túi của người phụ nữ có thaira, tìm trong danh bạn cái tên chồng, gọi điện thoại tới.
"Alo, chào anh, vợ anh sắp sinh, bây giờ đang đưa đi khoa phụ sản bệnh viện... Không cần cám ơn." Thủy Miểu Miểu cúp điện thoại, tiếp tục vuốt ve bụng người phụ nữ có thai.
Thẩm Mặc Thần thông qua kính chiếu hậu nhìn Thủy Miểu Miểu.
Cô nghiêng đầu, cúi người, tóc tán trên vai, che khuất nửa gương mặt, cả người bao phủ dịu dàng nữ tính, để cho người ta cảm thấy có loại tâm bình khí hòa.
Trong mắt Thẩm Mặc Thần lóe lên một chút ánh sáng, trở nên càng thâm trầm.
Xe lái tới bệnh viện Bác Ái.
Ninh Xuyên là một thành thị phồn hoa, đi giờ cao điểm sẽ hình thành quãng đường như giọt nước.
Mới là giữa trưa, xe cộ đã chật như nêm cối.
Có lẽ phụ nữ có thai cảm giác được xe bị ngăn ở giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/90641/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.