Thẩm Mặc Thần nhìn ra ngoài cửa xe, anh nhìn thấy Thủy Miểu Miểu nhếch nhác ngồi dưới đất.
Trong mắt anh hiện lên tia thương tiếc, trầm giọng nói: “ Dừng xe.”
Xe còn chưa kịp dừng hẳn, Thẩm Mặc Thần từ xe bước xuống, chạy về phía Thủy Miểu Miểu
Thủy Miểu Miểu kinh ngạc nhìn Thẩm Mặc Thần đi đến, cô đi giày vào.
Thẩm Mặc Thần chạy đến trước mặt cô.
Thủy Miểu Miểu khẽ cười, đôi mắt cô cong cong như vầng trăng, ánh mắt trong suốt, giống như sự bi thương vừa rồi không có xuất hiện, cô phất tay, chào hỏi: “ thật trùng hợp.”
Thẩm Mặc Thần từ trên cao nhìn xuống, nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của cô, ngón tay khẽ xoa lên mắt cô, trong mắt hiện lên sắc bén: “ Ai bắt nạt em, ông xã liền giúp em xử lý.”
Lòng Thủy Miểu Miểu khẽ run, tâm như bị cái gì đánh trúng, lòng cô khẽ gợn sóng.
Cảm giác có người bảo vệ mình thật tốt, mặc dù cô không cần anh giúp, nhưng cô rất cảm động.
Đôi mắt của Thủy Miểu Miểu đỏ lên, đè nén cảm xúc thật của mình.
Cô cầm lên chiếc giày bị hỏng, cười khổ nói: “ Đều là do nó, hại tội bị ngã, chân giống như bị trật, đau thật đó.”
Thẩm Mặc Thần nhíu mày, ngồi xuống, bàn tay anh nhẹ nhàng xoa bóp chân cô.
Thủy Miểu Miểu nhìn tấm lưng rộng lớn của anh.
Lông mi cô run lên, trong mắt cô phủ lên một tầng hơi nước.
Bàn tay Thẩm Mặc Thần thật ấm, ở nơi anh xoa bóp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228330/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.