“ Uh, uh” Nhớ tới vừa rồi, mặt Thủy Miểu Miểu nóng lên, vì không muốn anh nhìn thấy cô xấu hổ, Thủy Miểu Miểu cười, nói: “ Tôi nhất định nhớ rõ.”
Thẩm Mặc Thần xem cô giảo hoạt, gõ nhẹ lên trán cô, nói “ Hiện tại sinh long hoạt hổ, lúc nãy là ai không đi nổi.”
“ Trách tôi sao được?” Thủy Miểu Miểu bật nói.
Thẩm Mặc Thần khẽ cười, chủ động nhận sai: “ Là do tôi.”
Thủy Miểu Miểu: “…”
Thẩm Mặc Thần lúc cưng chiều phụ nữ thời điểm đúng là rất dịu dàng, không tránh, có nhiều phụ nữ thích anh như vậy?
Thủy Miểu Miểu duỗi tay sờ đến khuôn mặt Thẩm Mặc Thần.
Làn da anh cũng rất mềm.
“ Có anh tồn tại, tôi mới biết được da mặt tôi vẫn mỏng, Thẩm Mặc Thần, anh chính là động lực cho tôi tồn tại.” Thủy Miểu Miểu gật đầu nói.
Thẩm Mặc Thần bất đắc dĩ nhìn cô, chỉ có cô mới dám tát anh, lại còn sờ soạng mặt anh.
“ Em tin hay không, tôi sẽ trở thành động lực cả đời cho em.”
Anh nói rất chắc chắn giống như đang ám chỉ điều gì.
Thủy Miểu Miểu ngập ngừng, buông tay ra, cô thiếu chút nữa quên mất Thẩm Mặc Thần là một con hổ ăn thịt, cô lại dám vuốt râu hổ, thật chán sống rồi.
Thủy Miểu Miểu xoa khuôn mặt của Thẩm Mặc Thần, khen ngợi: “ Tin, anh nhất ngôn cửu đỉnh, anh nói gì tôi đều tin.”
Thẩm Mặc Thần nhìn khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của cô.
Rõ ràng vừa mới làm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228322/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.