"Hôm nay anh không phải không muốn sao?" Thuỷ Miểu Miểu đẩy ngực anh sốt ruột nói.
Thẩm Mặc Thần dừng lại, tròng mắt khóa cô, cằm căng thẳng, hỏi ngược lại: "Cô cơm ăn rồi, sau này không ăn sao?"
" Thẩm tổng, phóng túng... Muốn, đối với thân thể không tốt." Thuỷ Miểu Miểu phòng bị nói.
"Nín đối với thân thể cũng không tốt đi." Thẩm Mặc Thần có lý chẳng sợ trả lời.
Thuỷ Miểu Miểu: "..."
Cô tất nhiên không lời chống đỡ.
Chẳng lẽ bởi vì cô lần đầu tiên quá dễ nói chuyện, đưa đến, bây giờ sức cũng không cứng nổi.
Cô thật muốn nhặt mặt mũi rơi dưới đất lúc ấy nhặt lên, bây giờ cũng có thể tiếp tục giả bộ.
"Thân thể tôi không chịu nổi." Thuỷ Miểu Miểu đỏ mặt, chột dạ nói, cúi đầu, mím chặt môi.
Ánh mắt Thẩm Mặc Thần thâm thúy nhìn cô ngượng ngùng, giảo hoạt có mấy phần khôn khéo khả ái.
Trong nháy mắt cơn giận của anh đều biến mất, giương cao khóe miệng, không có cưỡng cầu nữa, nói: "Nhìn dáng vẻ cô bình thường, hẳn tăng cường rèn luyện."
"Tôi là bên ngoài mạnh trong yếu, nhìn không còn dùng được đâu." Thuỷ Miểu Miểu theo anh nói về.
"Tôi còn không có làm sao đâu, làm sao chỉ làm? Còn nữa, tôi cảm thấy dùng tốt vô cùng." Thẩm Mặc Thần ý vị sâu xa nói.
Mặt Thuỷ Miểu Miểu càng đỏ hơn.
Cô cảm thấy, không phải mặt mũi cô mất, mà là, người trước mắt này, đơn giản là mặt dày vô sỉ.
"Thẩm tổng, tôi có thể đi chưa?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228144/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.