"Bà ngoại, bà dụng tâm quá, hiện tại con trở lại, còn kịp không?" Thẩm Mặc Thần thành khẩn nói ra.
"Hiện tại quần áo đã mặc xong." Bà cụ hung hăng đánh Thẩm Mặc Thần một cái.
Thẩm Mặc Thần giương lên nụ cười, ôm bả vai gầy yếu của bà, cùng xuống lầu.
Thủy Miểu Miểu mặc lại đồ của mình, cụp đầu ra ngoài.
Thẩm Mặc Thần ngẩng đầu, nhìn về phía cô, như có điều suy nghĩ.
Nóng rực, sáng rực, lại giống như, cô là con mồi trong túi anh, tràn đầy cướp bóc..
Thủy Miểu Miểu co quắp, dò xét liếc anh một chút, lập tức dời ánh mắt, trực tiếp quay về phía bà cụ, rất khách khí nói: "Bà, con đi trước."
"Cô gái, để lại số điện thoại đi, cô đã cứu tôi, tôi muốn báo đáp cô." Bà cụ cười hì hì nói.
"Không cần." Thủy Miểu Miểu nói ra, đi về phía cửa.
Bà cụ hấp tấp đi theo bên người cô, có tâm nói: "Vậy cô muốn đi đâu? Ta để Thần Thần đưa cô đi."
"Thật sự không cần." Thủy Miểu Miểu lúng túng vừa cười vừa nói.
"Mẹ." Lâm Mỹ Quyên ngăn một tiếng.
Thật vất vả Thẩm Mặc Thần trở về một chuyến, Ân Diêu sắp đến, nếu Thẩm Mặc Thần chạy thì làm sao bây giờ?
Bà cụ trừng con gái lớn một chút, quở trách một câu: "Con đời này chỉ thấy tiền trong mắt."
Lâm Mỹ Quyên hé miệng, có chút ủy khuất, giữ im lặng.
Thủy Miểu Miểu rời đi.
Bà cụ nhìn bóng lưng Thủy Miểu Miểu, cảm thán nói: "Cô gái tốt như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228138/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.