Thủy Miểu Miểu nhìn Viêm Viêm, trong lòng mềm mại.
Vì tiết kiệm tiền, du lịch ở trường nó cũng không đi.
Dù sao Thủy Miểu Miểu hơi áy náy với Viêm Viêm.
Cô lấy ví ra, bên trong chỉ có 500 đồng, cô lấy 2 tờ trong ra, đưa cho Viêm Viêm, nói: "Con chẳng tích sự gì, vẫn tự giữ đi, mẹ già nghĩ biện pháp."
Viêm Viêm nhìn sang hai trăm trên tay Thủy Miểu Miểu, lo lắng hỏi: "Mẹ già, thật sự có người truy sát mẹ sao?"
Thủy Miểu Miểu khí thế vỗ tiền lên bàn, nói ra: "Truy sát? Không, chỉ đùa với con, con học tập cho giỏi là được rồi."
"A." Viêm Viêm thận trọng đánh giá sắc mặt mẹ.
Thủy Miểu Miểu trừng Viêm Viêm một chút, miệng lớn cắn cái bánh quẩy, khí thế ra lệnh: "Nhìn cái gì vậy! Ăn cơm của con đi. Không ăn đưa đây."
"Con ăn, con ăn." Viêm Viêm vội vàng cắn một miệng bánh quẩy lớn, uống sữa đậu nành.
Thủy Miểu Miểu nhìn gương mặt tiểu chinh thái của Viêm Viêm, đôi mắt trầm xuống.
Cô tuyệt đối không thể để Viêm Viêm nguy hiểm.
Thủy Miểu Miểu hạ quyết định, ăn xong bữa sáng đi vào phòng, mở tủ thủy tinh.
Đôi mắt đảo qua vật quý của cô, cuối cùng ánh mắt phóng tới một chiếc Đao gỗ đàn màu đen, bên trên khắc họa hoa văn bằng vàng.
Chiếc đao này, đắt nhất, đối với cô mà nói, cũng có ý nghĩa lớn nhất.
Là lúc cha cho cô chưa có xảy ra tai nạn xe cộ, ông thấy cô cất giữ những vật này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228074/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.