Thủy Miểu Miểu nghe được giọng của anh có chút dừng lại.
Hai chữ Thủy Thủy này từ trong miệng của anh phát ra, đặc biệt lưu luyến, lại có loại cảm giác rất quen thuộc.
"Vị tiên sinh này, có gì tôi có thể giúp anh không?" Thủy Miểu Miểu tiêu chuẩn ngọt ngào, cười hỏi.
Thẩm Mặc Thần cười yếu ớt: "Vừa rồi ăn cơm, lúc đầu nói là bạn tôi mời, thế nhưng, khi tính tiền, cô ấy lại chốn mất, cô cảm thấy tôi phải làm gì?"
Giọng của anh rất có từ tính, tiếng cười như âm thanh thiên nhiên, cho người ta liên tưởng, đặc biệt thích hợp làm người dẫn, sẽ cho người sa vào trong tiếng nói của anh.
Nhưng mà, Thủy Miểu Miểu nghe được rõ ràng anh trêu chọc, trong nháy mắt, nhớ tới vì sao quen thuộc như vậy!
Mẹ nó.
Đối phương là Thẩm Mặc Thần.
Anh thật đúng là với nhàm chán, gọi điện thoại đến.
Thủy Miểu Miểu không nhịn được cười xùy một tiếng, lại nghĩ tới chính mình còn đang thu âm, dùng tiếng cười che giấu, nói ra: "Nhân sinh cần phải bỏ tiền ra mua giáo huấn, chưa chắc không phải chuyện tốt, loại bạn này, tốt nhất tiên sinh kính trọng nhưng không gần gũi."
"Kính trọng nhưng không gần gũi sao?"Giọng Thẩm Mặc Thần chìm một chút, khiêu mi: "Tôi chuẩn bị đòi tiền trở về, cô cảm thấy thế nào?"
Sắc mặt Thủy Miểu Miểu lúc thì đỏ, lúc thì trắng.
Cô miễn cưỡng nở nụ cười, trả lời: "Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, nhân sinh nơi nào không gặp lại, đàn ông hào phóng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/treo-cua-so-gay-an-ong-xa-ra-tay-nhe-nhang/3228066/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.