Mọi người bình thản nhìn theo cánh tay của anh Khải như đã biết trước kết quả.
"Hung thủ...chính là ông ta" Anh Khải chỉ thẳng tay vào vị đội trưởng đáng kính của tổ điều tra số 1.
Ông ta cười cười: " Nghiêm túc đi, đang họp đấy, Khải"
"Ông nghĩ tôi đùa ư?" Anh Khải cười mỉm. "Bằng chứng tôi đã có rồi."
"Cái gì cơ?" Ông ta ngạc nhiên, vẫn không tin những gì đang xảy ra.
"Lần tôi vào văn phòng của ông, tôi đã vô tình nhìn thấy một số thứ." Anh Khải tiếp "Cuốn sổ bìa da đỏ bọc trên bàn, cây bút máy màu đỏ, và cả một chiếc dù đỏ dựng trong góc nữa."
"Tôi cũng bán tín bán nghi thôi, có khi mọi thứ chỉ là trùng hợp. Tuy nhiên nếu xét thái độ của ông về việc điều tra này, ông luôn tìm cách ngăn cản quá trình điều tra, phủ định giả thuyết của tôi về những vật dụng màu đỏ...Thêm vào nữa vóc dáng của ông cũng khá trùng khớp với hung thủ, lại là người trực tiếp theo dõi và biết được những chi tiết trong quá trình điều tra, nắm được kế hoạch của cảnh sát. Nếu là ông, mọi thứ quá dễ dàng còn gì..."
"Ha ha cậu điên rồi."
"Chính tôi đã kiểm chứng điều này vào đêm hôm trước, khi tôi vào văn phòng ông." Higo mở lời.
"Sao cậu dám!!! Bảo sao hôm trước đến văn phòng tôi cảm thấy có sự xáo trộn khiến tôi rất khó chịu!" Ông ta đập tay xuống bàn khiến những cốc nước rung lên. Anh Khải chẳng hề bận tâm mà nói tiếp
"Thêm vào đó nữa, size giày của ông trùng khớp với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trao-huyet/94431/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.