5h chiều, Minh tới gõ cửa phòng trọ của Hà nhưng không có ai ở nhà cả. Minh cảm thấy vô cùng kì lạ.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Minh reo. Minh nghe máy. Là anh Khải.
"Minh, em cho anh địa chỉ liên lạc của Hà ở Việt Nam nhé, cả bố mẹ nữa..."
"Sao anh lại hỏi thế ạ? Em còn đang không thấy bạn ý đâu đây..."
"Em qua khu Ginza ngay đi.." Nói xong anh Khải cúp máy.
Có chuyện gì thế nhỉ?
Linh cảm chẳng lành, Minh bắt tàu đi tới khu Ginza, cách đó cũng xa.
Khi tới nơi, Minh gọi điện cho anh Khải, mấy hồi chuông sau, anh Khải mới bắt máy. "Em đi xuống hầm khu trung tâm thương mại nhé...Anh ra đón"
Đi gần tới nơi, Minh thấy một đám đông tụ tập ở trước cửa TTTM.
Minh lách qua đám đông hiếu kỳ để len vào trong. Mọi người xì xào: "Có án mạng đấy...kinh thật..."
Minh lại gần dải băng vàng quây quanh hiện trường, có vẻ như là cầu bộ của trung tâm thương mại dẫn xuống hầm gửi xe. Minh đang đứng đó thì anh Khải nhìn thấy bèn đi ra đón: "Đi theo anh...phải thật bình tĩnh nhé....anh cần sự giúp đỡ của em để nhận dạng..."
"Nhận dạng....nhận dạng cái gì cơ ạ..." Minh hoang mang và bụng cứ nhộn nhạo những cảm giác khó chịu. Minh đi theo anh Khải như một con robot.
Nạn nhân của vụ án đã được che kín lại bằng một tấm khăn trắng, hiện trường vẫn được giữ nguyên. Những vệt máu loang ra khắp cả phần chiếu nghỉ. Đôi giày của nạn nhân lộ ra dưới lớp vải...
Là đôi giày đó. Minh nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trao-huyet/94425/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.