Đêm xuống, hai Kiêu Kỵ Giáo nhảy ra ngoài từ cửa sổ đằng sau để thăm dò, không bao lâu trở về báo cáo với Vưu Ân Chí:
- Bách hộ, con ngựa ở hậu viện kia rất kỳ quái, nhìn như ngựa đực chưa bị thiến, vẫn còn dã tính, dù là người thuần phục ngựa giỏi nhất trên thảo nguyên cũng không dám trêu vào. Hơn nữa, ở Hoàng Dương Đạo, thậm chỉ cả Trung Nguyên, chỉ sợ không tìm thấy được con ngựa đực hùng tráng như vậy.
Vưu Ân Chí biến sắc, tuy lúc trước y không đi theo Phương Giải tới Tây Bắc, nhưng đã nghe qua chuyện ở thảo nguyên từ các kỵ binh. Ở đại thảo nguyên Tây Vực, bầy ngựa lớn đều có một con ngựa đực làm đầu đàn. Ngựa đực vừa hoang dã vừa cường tráng, cho dù gặp phải sư tử trên thảo nguyên cũng không lùi bước. Đặc thù lớn nhất của ngựa đực chính là bờm ngựa dài, đuôi ngựa cũng vậy. Có một ngựa đực dẫn đàn, đàn sói có quy mô nhỏ không dám trêu chọc.
Hơn nữa ngựa đực rất khó thuần hóa, nếu sơ sảy có thể mất mạng.
Một thiếu niên 16, 17 tuổi, cưỡi một con ngựa hoang như vậy quả thực bắt mắt. Nhưng người này đã tới trấn Sơn Đình này rồi, cách núi Chu Tước chỉ còn vài ngày đi đường, chứng tỏ trên đường đi đã được kiểm tra thân phận qua.
- Không vội.
Vưu Ân Chí nghĩ một lúc rồi nói:
- Sáng sớm ngày mai điều tra lộ dẫn của y. Nếu có đủ con dấu của các thành thì bỏ qua, chia ra hai người để ý là được. Các hào hiệp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-ba-thien-ha/1570721/chuong-1247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.