Phương Giải nhìn thoáng qua vẻ mặt của đám thủ hạ, nhẹ nhàng nói:
- Nam Yến khác với Đại Tùy. Nếu như công phá thành trì của Đại Tùy, ta chắc chắn sẽ không giết người như vậy. Lúc Thương Quốc diệt vong, Đại Tùy không hướng dao găm về phía người Nam Yến, cho nên bọn họ không biết đau. Nếu ta dụ dỗ, những người này liền cảm thấy bản thân quan trọng, cũng cho rằng ta dễ bắt nạt. Hơn nữa, binh lực trong tay ta quả thực không đủ, mỗi thành lưu lại nhiều binh mã là không thực tế.
- Nếu như muốn nó không loạn, hơn nữa nơi đó không phải là nhà mình…thì ngoại trừ tiêu diệt hết những người có khả năng quấy rối ra, không còn biện pháp nào khác. Ta biết rằng hiện tại phía dưới đã có người nói lòng dạ ta độc ác. Nhất là trong quan văn, tiếng kêu ca càng nhiều. Ngay vừa rồi…
Phương Giải chỉ ngoài cửa:
- Ta hạ lệnh cho Tần Viễn mang binh giết hết những người không phục, có một lão văn nhân tên là Nhiếp Lý chỉ vào mũi ta chửi mắng, nói ta tàn bạo bất nhân. Ông ta là một vị đại nho nổi tiếng ở Hoàng Dương Đạo được ta mời tới lúc trước…
- Ông ta đã nói với ta rất nhiều, nếu muốn thành tựu nghiệp lớn, thì nên lấy khoan dung làm gốc, giết chóc sẽ không thành công. Lần trước ở Ung Châu ta hạ lệnh giết sáu mươi vạn người Hột, ông ta liền giảng dạy ta cả một canh giờ, hận không thể mắng cả tổ tiên ba đời của ta. Nếu ta biết tổ tiên ba đời của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-ba-thien-ha/1570426/chuong-767.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.