Triết Liệt Biệt cởi trần, miệng ngậm loan đao, cùng thân binh nâng một cái thang xông về phía trước. Đám thân binh của y cũng nổi cơn hung tàn, biết rằng dù sao đều phải chết, không bằng liều một trận. Vài lang kỵ giơ lá chắn chạy theo bên cạnh Triết Liệt Biệt để che tên cho chủ tướng.
Triết Liệt Biệt cũng giống như các binh sĩ khác, không quen tấn công bằng đôi chân. Nhưng hiện tại ngoại trừ xông về phía trước, y không còn sự lựa chọn nào khác. Giày ủng giẫm lên xương cốt thi thể, phát ra tiếng răng rắc. Mùi cháy khét lọt vào mũi khiến người ta muốn nôn mửa.
Nơi mà lửa lớn đi qua để lại một mảng cháy đen. Có không thi thể trên mặt đất ôm lấy nhau, cuộn người lại giống như là trẻ con mới sinh.
Nhìn thấy người Mông Nguyên phát động lần tấn công thứ hai, Hạ Hầu Bách Xuyên dùng hoành đao gõ lên tường đá:
- Giữ vững tinh thần, hiện tại chúng ta đang so dũng khí với mọi rợ Mông Nguyên. Mọi rợ xuống ngựa hô chiến, chẳng lẽ chúng ta lại thua bọn chúng? Trong một trăm năm qua, chiến binh Đại Tùy chưa từng thua trận khi chiến đấu trên mặt đất. Nếu trận chiến này chúng ta không đánh ra uy phong của người Hán, thì tương lai lúc về quê nhà, các ngươi biết giải thích như thế nào với cha mẹ, người thân!
- Giết sạch mọi rợ!
Không biết là ai rống lên, lập tức được binh lính hưởng ứng:
- Giết sạch mọi rợ! Báo thù!
- Báo thù!
- Báo thù!
Tiếng hò hét quanh quẩn trong thung lũng, kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tranh-ba-thien-ha/1570100/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.