Hỉ phòng trong phủ tướng quân đèn được thắp sáng choang, dù cho ngoài sảnh đường tiếng mời rượu ồn ào cũng không hề ảnh hưởng tới tân nương trong phòng. Thuần Hi một mình ngồi trong phòng mông lung suy nghĩ, rốt cuộc bắt đầu từ khi nào nàng lại cố chấp muốn gả cho Mộ Dung Hoa như vậy.
Là vì lần đầu bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo hờ hững của hắn hay vì dung mạo và tài năng xuất chúng, cũng có thể là vì hắn từng cứu nàng cho nàng một chút ôn nhu. Hay là khi biết Mộ Dung Hoa vì một nam thê mà không chú ý tới nàng nên mới khiến bản thân cảm thấy không cam tâm. Nàng không biết, giờ đầu óc đang rất loạn, tại sao cho tới bây giờ nàng còn đang suy nghĩ vấn đề này chứ, bọn họ đã thành thân đây là sự thật không thể chối cãi cũng không có cách gì thay đổi được.
Thuần Hi lắc đầu thở dài một hơi. Kệ đi tới đâu hay tới đó vậy. Đang thất thần nàng nghe có tiếng cửa mở nhưng là từ hướng cửa sổ rồi trong tầm mắt xuất hiện một đôi giày vải đen. Thuần Hi hoảng hốt vén khăn trùm đầu lên đứng dậy đối diện với người kia, nàng cố đè nén âm lượng trong lời nói của mình để không ai chú ý nhưng vẫn nghe ra được sự bực bội và sợ hãi:
"Thượng Quan Dư sao ngươi dám vào đây, ngươi có phải bị điên rồi không, nếu để người khác nhìn thấy rồi hiểu lầm thì sao, mau rời khỏi đây."
Thượng Quan Dư không lên tiếng chỉ trầm lặng nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trang-tan/2726765/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.